Welcome to chinhphap.com
  Diễn đàn thảo luận của học viên Pháp Luân Đại Pháp > Pháp Luân Đại Pháp > Giảng chân tượng
User Name
Password
 
 

Reply

 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 23-03-2008, 11:44 AM
proxy
Học viên
proxy's Avatar
proxy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn

Posts: 941
Default Tại sao Giang Trạch Dân đàn áp Pháp Luân Công?

Mặc dù Pháp Luân Công là một tổ chức tình nguyện và hoà bình, vốn đã hoạt động tốt từ năm 1992, nhưng Giang Trạch Dân đã cấm Pháp Luân Công tại Trung Quốc vào ngày 20 tháng Bảy 1999. Trong ba năm vừa qua, toàn thế giới đã chứng kiến một cuộc đàn áp đẫm máu của Giang Trạch Dân đối với chính những người dân lương thiện của mình. Tại sao?

KHÁI QUÁT

Có ba lý do cho cuộc đàn áp phi lý Pháp Luân Công mà hầu hết các nhà phân tích và chuyên gia về Trung Quốc đều đưa ra:

1. Tính phổ biến của môn Pháp: học viên Pháp Luân Công đông hơn thành viên Đảng Cộng Sản Trung Quốc

Pháp Luân Công được công bố cho công chúng lần đầu tiên vào ngày 13 tháng Năm, 1992. Vào cuối năm 1998, theo ước tính của chính chính phủ Trung Quốc, có 70-100 triệu người đã chọn theo tập môn Pháp này. Pháp Luân Công đã trở thành “một tổ chức tình nguyện lớn nhất Trung Quốc, thậm chí lớn hơn cả chính Đảng Cộng Sản.” (U.S. News and World Report, số tháng Hai 1999)

2. Các viên chức trong Đảng dùng Pháp Luân Công làm con dê tế thần nhằm trục lợi chính trị

Khi phát triển kinh tế và kỹ nghệ trở thành vấn đề quan trọng hàng đầu đối với Trung Quốc trên phương diện một quốc gia, nhiều viên chức trong chính quyền chuyên môn trong việc tuyên truyền chính trị và đấu tranh tư tưởng sẽ tạo ra xáo động chính trị để nhằm đem lại cho họ một “nguyên nhân” nắm lấy quyền lực chính trị. Pháp Luân Công đã bị làm thành con dê tế thần cho mục đích này. Luận điểm tuyên truyền được các cơ quan truyền thông nhà nước phát khởi từ tháng Sáu 1996, và leo thang lên thành việc huy động lực lượng cảnh sát và sử dụng bạo lực ở Tianjin vào ngày 23 tháng Tư, 1999. Sự phát triển và leo thang của việc đàn áp Pháp Luân Công thật ra đã bắt đầu qua một giai đoạn 3-4 năm.

3. Nỗi hoang tưởng chuyên chính: nghi ngờ đằng sau Pháp Luân Công có khả năng có “người đạo diễn” dấu mặt, Chủ Tịch Trung Quốc dùng cuộc đàn áp để ra gân chính trị

Vào ngày 25 tháng Tư, 1999, hơn mươi ngàn học viên Pháp Luân Công đến tụ hợp ôn hoà tại Văn Phòng Hội Đồng Kháng Cáo Quốc Gia Trung Quốc để kháng cáo lên chính quyền trung ương đòi thả tự do cho những công dân đã bị công an giam giữ tùy tiện ở Tianjin trong hai ngày trước. Thủ Tướng Trung Quốc Chu Dung Cơ đã đích thân ra gặp gỡ các học viên và tình hình đã được giải quyết êm thắm. Mặc dù như vậy, Chủ Tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân đã tự viết và cho lưu hành đến các viên chức khác trong chính quyền các tài liệu nói rõ ông ta tin rằng có đối thủ chính trị hay “người đạo diễn” bên trong các lãnh đạo cao cấp của Đảng Cộng Sản đứng đằng sau Pháp Luân Công. Vì vậy, họ Giang đã cân bằng khả năng “nhổ tận gốc Pháp Luân Công” với khả năng duy trì quyền lực, và đã khởi xuất cuộc đàn áp. Như Willy Lam, CNN, tường thuật một Đảng viên Đảng Cộng Sản lão thành phân tích như sau: “Qua việc đưa ra một chiến dịch theo kiểu của Mao (Trạch Đông) [chống Pháp Luân Công], họ Giang đã ép các cán bộ cao cấp cam kết trung thành theo đường của ông ta. Điều này sẽ đẩy mạnh quyền hành của họ Giang-và có thể cho ông ta đủ thế mạnh để bức chế các sự kiện tại Đại Hội Đảng Cộng Sản (Trung Quốc) lần thứ 16 năm tới.”

THÔNG TIN CHI TIẾT

Tại sao đàn áp Pháp Luân Công?

Tiến Sĩ Shiyu Zhou

Ngày 25 tháng tư, 1999, hơn mười ngàn học viên Pháp Luân Công đã tập hợp trong trật tự ôn hoà trên đại lộ Fuyou ở Bắc Kinh để kháng cáo lên Văn Phòng Kháng Cáo Trung Ương Trung Quốc, yêu cầu trả tự do cho 45 học viên Pháp Luân Công đã bị Cảnh sát bắt một cách độc đoán trong biến cố Tianjin (Thiên Tân) xảy ra hai ngày trước đó.

Biến cố này lại một lần nữa đã làm cho thế giới chú ý, vì con đường Fuyou nằm ngay cạnh Trung Nam Hải, thủ phủ của ban lãnh đạo Đảng Cộng Sản [Trung Quốc] và biến cố cũng được mọi người mô tả là cuộc “bao vây” tổng hành dinh của Cấp Lảnh Đạo Trung Quốc. Về sau, biến cố này đã được chính quyền Trung Quốc sử dụng như sự buộc tội chính để biện minh cho việc họ đàn áp học viên Pháp Luân Công, và biến cố cũng đã bị nhiều người hiểu lầm là nguyên do trực tiếp của sự đàn áp Pháp Luân Công.

Tại sao có biến cố 25 tháng Tư? Và tại sao có cuộc đàn áp? Bài này cố gắng tìm ra một số câu trả lời khả dĩ giãi đáp những câu hỏi quan trọng này. Nó cũng dẫn chứng các lời bình luận quan trọng của Chủ Tịch Giang Trạch Dân qua hai tài liệu được xếp loại mật (căn cứ trên các dữ kiện được tiết lộ bởi các giới chức cao cấp trong Đảng Cộng Sản Trung Quốc) mà Ông Giang đã công bố khi ông quyết định đàn áp Pháp Luân Công. Đồng thời nó cũng được sử dụng để làm tài liệu tham chiếu cho những ai muốn thấu hiểu tường tận câu hỏi thường được đưa ra nhiều nhất về Pháp Luân Công: “Tại sao Chính Phủ Trung quốc làm như vậy?”

Những quan niệm sai lầm về biến cố 25 tháng Tư

Biến cố Pháp Luân Công ngày 25 tháng tư, 1999 không phải là một việc tình cờ xảy ra đột ngột làm cho chính quyền Trung Quốc phải ngạc nhiên như người ta thường tin tưởng. Nó cũng không phải là cuộc biểu tình chính trị liên quan đến việc bao vây thủ phủ ban lãnh đạo của Trung Quốc, như là chính quyền Trung Quốc đã xác nhận. Từ việc đã kích bút mực khởi đầu với biến cố Quang Minh Nhật Báo vào tháng Tư, 1996, tới việc việc động viên cảnh sát và sử dụng vũ lực tại Tianjin 25 tháng tư 1999, sự phát triển và leo thang của cuộc đàn áp Pháp Luân Công thật sự đã diễn ra trong một giai đoạn ba hoặc bốn năm.
Giới thiệu Pháp Luân Công cho đại chúng

Pháp Luân Công là một hệ thống tu luyện cổ truyền của Trung Quốc. Nó được Ông Lý Hồng Chí, người sáng lập, truyền dạy cho công chúng lần đầu tiên vào ngày13 tháng Năm, 1992. Trong vòng bốn năm đầu, chính quyền Trung quốc đã sốt sắng ủng hộ môn Pháp này nhờ nó mang lại cho học viên nhiều lợi ích về mặt sức khỏe, do đó mà nó đã làm giảm bớt gánh nặng y tế đã gây nhiều khó khăn cho chính phủ. Rất nhiều tổ chức chính phủ, kể cả Hiệp Hội Ngiên Cứu Khoa Học Khí Công của Trung Quốc và Bộ Công An đã cấp cho Pháp Luân Công và Ông Lý nhiều bằng khen và giấy chứng nhận.

Mặc dù Pháp Luân Công không có tổ chức chính thức, chỉ qua lời truyền miệng con số những người tập luyện đã lên tới hàng triệu trong thời gian ngắn vài năm. Khoảng đầu năm 1999, căn cứ vào tài liệu khảo sát của chính phủ Trung Quốc, ít nhất đã có tới 70 triệu người thuộc đủ tầng lớp trong khắp Trung Quốc tập luyện Pháp Luân Công. Pháp môn này đã trở thành “một tổ chức thiện nguyện lớn nhất tại Trung Quốc, lớn hơn cả Đảng Cộng Sản”, dựa theo báo Tin Tức Hoa Kỳ (U.S News) and Tạp Chí Thế Giới (World Report), số xuất bản tháng Hai 1999.

Leo thang đàn áp Pháp Luân Công

Kể từ khi “Đại Cách Mạng Văn Hóa” kết thúc vào cuối thập niên 1970, trọng tâm điểm của Trung Quốc đã chuyển từ chiến dịch vận động chính trị đến phát triển kinh tế và kỷ thuật. Sự chuyển hướng bối cảnh chính trị này đã làm giảm mất nhiều cơ hội thăng tiến chính trị đối với giới chính trị chuyên nghiệp về lĩnh vực tuyên truyền và đấu tranh ý thức hệ. Để duy trì các bộ phận cấu trúc nòng cốt của chính phủ, các giới này đã đặc biệt lợi dụng sự bất ổn chính trị để tạo “lý do” nắm giữ quyền lực chính trị. Việc phát triển nhanh chóng của Pháp Luân Công đã được một số tổng bộ trung ương trong chính phủ lưu ý. Họ quyết định rằng Pháp Luân Công đích thực là diều họ cần.

Những phần tử này khởi xướng việc truyền bá tin tức một cách tiêu cực, qua cơ quan thông tin do chính phủ kiểm soát, nhằm phỉ báng Pháp Luân Công và người sáng lập kể từ tháng Sáu, 1996. Ngày 24 tháng Bảy 1996, Văn Phòng Xuất Bản Báo Chí Trung Quốc ra thông tư khắp toàn quốc cấm phổ biến mọi tài liệu xuất bản của Pháp Luân Công. Khoảng đầu năm 1997 Bộ Công An Trung Quốc bắt đầu mở cuộc điều tra sâu rộng nhằm thu thập bằng chứng với hy vọng rao truyền Pháp Luân Công là một “tà giáo”. Những cuộc điều tra kết thúc nhanh chóng vì “không tìm thấy bằng chứng”. Tháng bảy 1998, một cuộc điều tra khác do Bộ Công An ra lệnh, đã đưa tới việc Phòng An Ninh Công Cộng địa phương tấn công áp đảo Pháp Luân Công một cách bất hợp pháp ở nhiều nơi trong nước. Ngày 23 tháng Tư, 1999, cảnh sát được lênh đánh đập và bắt giữ những người quan tâm đến việc một tạp chí ở Tianjin đăng tải một bài báo phỉ báng Pháp Luân Công.

Ngày 24 tháng Tư,1999 khi học viên Pháp Luân Công ở Tianjian đòi hỏi chính quyền trả tự do cho những học viên bị bắt giữ một cách độc đoán ở Tianjin, họ được các viên chức chính quyền Tianjin cho biết bởi vì sự việc có can hệ đến Bộ Công An, cho nên không thể thả các học viên này đuợc nếu không có lệnh của Bắc Kinh. Nói cách khác, Pháp Luân Công được yêu cầu phải kháng cáo lên Văn Phòng Kháng Cáo Trung Ương ở Bắc kinh.

Việc này gây ra biến cố 25 tháng Tư theo đó học viên Pháp Luân Công kháng cáo với Văn Phòng Kháng Cáo Trung Ương Trung Quốc xin trả tự do cho những học viên bị bắt ở Tianjin. Sau khi Thủ Tướng Chu Dung Cơ, Chủ tịch Hội Đồng Nhà Nước,và là nhân vật số hai trong hàng ngũ lãnh đạo quốc gia sau Chủ Tịch Giang Trạch Dân, đích thân tiếp chuyện với học viên Pháp Luân Công, sự việc được thu xếp một cách thân thiện và đã đạt được một giải pháp mà đôi bên (chính phủ và học viên Pháp Luân Công) đều chấp nhận. Tất cả biến cố hoàn toàn ôn hòa và có trật tự. Và tất cả học viên tụ tập ở ngoài Văn Phòng Kháng Cáo Trung Ương rất hài lòng với cách giải quyết vấn đề của Thủ Tướng Chu Dung Cơ đều đã yên lặng giải tán.

Vậy thì tại sao có việc đàn áp?

Tuy nhiên, ngay trong đêm 25 tháng Tư, 1999 Chủ tịch Giang Trạch Dân đã có một lập trường hoàn toàn khác hẳn với Thủ Tướng Chu Dung Cơ là người đã được hàng ngàn học viên Pháp Luân Công mà ông gặp vào sáng sớm nhiệt liệt hoan nghênh. Trong bức thư viết vào buổi tối 25 tháng Tư, 1999 đề tựa “Đồng Chí Giang Trạch Dân gởi ủy Ban Thường Trực Bộ Chính Trị Trung Ương và các Đồng Chí Lãnh Đạo quan tâm [đến sự việc]” Ông Giang tố giác Pháp Luân Công (coi như được chính thức xác nhận) là ‘một thứ tà giáo’. Ông hỏi: “Có ai thủ vai ‘đạo diển’ [ở bên trong Đảng], âm mưu chủ đạo đằng sau?” Do đấy mà Chủ Tịch Giang nói rõ điều ông nghi ngờ là biến cố cho thấy rằng có kẻ thù toan rập để chống lại ông. Rõ ràng là Ông Giang Trạch Dân không thể tha thứ “một nhóm Pháp Luân Công đông đảo như thế, gồm có số lớn Đảng viên, cán bộ, các giới trí thức cùng quân nhân thợ thuyền lao động và nông dân”, tất cả không thuộc quyền kiểm soát trực tiếp của Đảng như ông đã nêu dẫn trong thư ngày 25 tháng Tư của ông. Đặc biệt ông cảm thấy như bị đe dọa bởi cái viển tượng rất lớn của một khối đông như thế mà có thể bị điều khiển bởi một “kẻ đạo diển” thuộc phe thù nghịch chính trị với ông ở bên trong Đảng.

Tiếp theo, Ông để lộ sự cảm nhận của ông về Pháp Luân Công trong bức thư ngày 7 tháng Sáu đề tựa “Diễn văn của Đồng Chí Giang Trạch Dân tại buổi họp ủy Ban Trung Ương Bộ Chính Trị về việc Giải Quyết vấn đề Pháp Luân Công không được chậm trễ”, trong đó ông vạch rõ chính sách đàn áp Pháp Luân Công.

Ông viết trong bức thư nói trên: “Hiển nhiên một cá nhân như Lý Hông Chí làm gì có được quyền lực mạnh như thế. Vấn đề Pháp Luân Công có ảnh hưởng chính trị rất sâu rộng”. Rồi Ông kết luận rằng “biến cố 25 tháng Tư là biến cố nghiêm trong nhất kể từ chính biến 1989” và “các biện pháp đối phó” phải được thực thi.

Việc gì đã xảy ra trong “cuộc chính biến 1989?” Như mọi người còn nhớ lại, nguyên chủ tịch Đảng Cộng Sản Zhao Ziyang (Triệu Tử Dương) đã bị thay thế bởi Giang Trạch Dân ngay sau khi ông tiếp xúc với sinh viên tuyệt thực ở Thiên An Môn. Cũng bởi áp lực tương tự của Chủ tịch Giang, Thủ Tướng Chu Dung Cơ đã phải làm việc tự kiểm điểm trước các đảng viên Bộ Chính Trị sau khi ông gặp các học viên Pháp Luân Công ở ngoài Văn Phòng Kháng Cáo Trung Ương.

Bức thư của Chủ tich Giang chứng minh rõ ràng chủ trương của ông cho rằng Pháp Luân Công là công cụ được sử dụng bởi các phần tử đối nghịch trong Đảng, đồng thời cho thấy ông đã quyết định sai lầm như thế nào trong việc dàn áp Pháp Luân Công mà hoàn toàn chỉ dựa trên chủ trương của ông trong hoàn cảnh nói trên, không có bằng chứng cụ thể nào cả.

Như Willy Lam đã nói trong bài báo cáo CNN: “Chẳng có gì bí mật trong việc một vài đảng viên trong Bộ Chính Trị nghĩ rằng họ Giang đã áp dụng những chiến thuật sai lầm” — “Qua việc đưa ra một chiến dịch theo kiểu của Mao (Trạch Đông) [chống Pháp Luân Công], họ Giang đã ép các cán bộ cao cấp cam kết trung thành theo đường của ông ta,” theo lời cuả một cựu đảng viên được trích dẫn trong phóng sự của Lam. “Điều này sẽ đẩy mạnh quyền hành của họ Giang-và có thể cho ông ta đủ thế mạnh để bức chế các sự kiện tại Đại Hội Đảng Cộng Sản (Trung Quốc) lần thứ 16 năm tới.”

Kể từ khi Giang Trạch Dân khởi xướng việc đàn áp vào tháng bảy1999, hàng chục nghìn công dân Trung Quốc vô tội đã bị bắt vì tập luyện Pháp Luân Công. Hàng ngìn bị tra tấn, bị đày đi trại ‘cải tạo’ mà không được tòa án xét xử, bị giam giữ một cách bất hợp pháp tại các bệnh viện tâm thần, và hàng triệu phải sống cảnh vô gia cư, vô nghề nghiệp hoặc phải bị trục xuất khỏi trường học. Nói tóm lại, việc đàn áp của họ Giang đã làm tiêu tán cả một bộ phận lớn xã hội Trung Quốc, gồm có nông dân, giới trí thức giáo dục, kinh doah, chính quyền, quân đội v.v... Thảm trạng thật sư của việc đàn áp, tuy nhiên, không những chỉ thể hiện qua ảnh hưởng đối với dân chúng Trung Quốc, mà nó còn phản ảnh qua sư kiện đàn áp Pháp Luân Công thực sự có rất ít liên can tới nội dung môn Pháp này, cũng như tư cách của những người tu tập. Pháp Luân Công đơn giản chỉ là con cờ thí nằm trong tay những kẻ tìm cách củng cố quyền lực. Đứng trên quan điểm này, Pháp Luân Công là nạn nhân của thời cuộc gây ra do bối cảnh phức tạp của chính trường Trung Quốc.

Reply With Quote
  #2  
Old 23-03-2008, 11:45 AM
proxy
Học viên
proxy's Avatar
proxy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn

Posts: 941
Default

Phân tích những lý do lịch sử, xã hội và chính trị đằng sau cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc

Theo các công bố trên Nhật báo Nhân Dân (Trung Quốc) số ra ngày 27 tháng Bảy năm 1999, và những ghi nhận của các nhân vật trong chính quyền, dưới mắt các nhà lãnh đạo Đảng (Cộng Sản Trung Quốc) sự xung khắc giữa Pháp Luân Công và chủ nghĩa Cộng Sản được xem như là một cuộc đấu tranh giữa thuyết hữu thần và chủ nghĩa vô thần, giữa khoa học và mê tín, giữa duy tâm và duy vật. Kỳ thật, sự đối lập này hết sức sai lệch. Cho dù như vậy, các vấn đề về ý thức hệ này không phải là lý do thật sự của việc bài trừ Pháp Luân Công. Pháp Luân Công không bàn về mê tín hay duy tâm, và nó tuyệt đối không chống lại Chủ Nghĩa Cộng Sản. Giả sử nếu Pháp Luân Công “chống lại” Chủ Nghĩa Cộng Sản hay Chính Phủ, thì đó có nghĩa là hàng triệu học viên sẽ tự chống lại bản thân: hàng triệu học viên là thành viên Đảng Cộng Sản Trung Quốc trước khi bị cấm, và trong đó bao gồm nhiều viên chức cao cấp. Toàn bộ vấn đề này đã được giải thích cặn kẻ trong “bức thư 10,000 chữ” của các học viên gởi cho Chính Quyền Trung ương. Sau đây chúng tôi xin đưa ra một số lý do đằng sau cuộc đàn áp Pháp Luân Công của Chính Phủ Trung Quốc.

Các vấn đề lịch sử

Việc phân loại Pháp Luân Công như một “tà giáo” chỉ là một lối tự biện hộ nhằm để có thể tiêu trừ môn Pháp này. Nhiều thân nhân của nhiều nhân vật cao cấp trong Đảng Cộng Sản là đệ tử Pháp Luân Công. Ông Lý đã truyền giảng Pháp cho công chúng trong vài năm, và công chúng đã nhìn thấy rằng Pháp Luân Công có những tác động rất khả quan đến xã hội. Bộ Công An đã điều tra nghiên cứu Pháp Luân Công trong nhiều năm. Các nhân viên của Bộ Công An đều tuyên bố rõ ràng trong các bản báo cáo công tác rằng họ không nhìn thấy một sự nguy hiểm hoặc vi phạm nào nơi Pháp Luân Công (theo bản A6 đính kèm). Một số người trong họ thậm chí còn quyết định bắt đầu tập luyện Pháp Luân Công sau khi nhận ra mức độ hiểu biết của các học viên qua các điều tra. Làm sao Bộ (Công An) và các văn phòng khác không biết rằng Pháp Luân Công là một môn tập luyện chân chính? Làm sao họ không biết rằng Ông Lý luôn dạy người ta làm công dân tốt với đạo đức cao hơn? Làm sao họ có thể quên rằng Ông Lý đã nhắc đi nhắc lại rằng các học viên không được xen vào các sự vụ chính trị của đất nước hay vi phạm bất cứ luật pháp nào? Hội chứng mất trí nhớ chung của các viên chức xem chừng rất mưu lược.

Lý do căn bản của cuộc đàn áp Pháp Luân Công là vì Đảng Cộng Sản Trung Quốc không tin những người tu Pháp Luân Công khi họ quá đông. Sự lo ngại các nhóm đông người có tiền lệ trong lịch sử Trung Quốc, vì thế đại để có thể suy tưởng rằng cảnh giác trước lịch sử là một nhân tố. Trung Quốc là một dân tộc rất ý thức về lịch sử của họ. Và những người này không cần phải nghĩ đâu xa hơn là một vài thế kỷ trước khi hồi tưởng lại hai cuộc khởi nghĩa đẫm máu nhất lịch sử Trung Quốc: cuộc khởi nghĩa Nghĩa Hoà Đoàn và Thái Bình, cả hai đều khởi đầu bằng một nhân vật tôn giáo có sức thuyết phục cao. Trong tư tưởng của nhiều người Trung Quốc vẫn còn thống trị cách suy diễn thông thường cho rằng lịch sử tái diễn theo chu kỳ có thể đoán biết trước. Nhiều ngày tháng an lành đã đến và đi qua trong lịch sử Pháp Luân Công, và mỗi lần như vậy đã làm cho những người gièm pha môn Pháp này lo lắng. Đối với Trung Quốc, 100 năm vừa qua là một thế kỷ đổ máu và bất ổn, đồng thời những cuộc tranh chấp quyền lực tàn nhẫn (chủ yếu chỉ trong nội bộ) đã làm cho nhiều người dân am tường lịch sử nghi ngờ những nhóm tự tuyên bố là có thiện chí.

Tuy nhiên, bất kỳ hiểu biết nào về các nguyên lý và phong cách của Pháp Luân Công cũng khiến cách suy diễn theo lịch sử như vậy trở nên không thích hợp. Nếu Pháp Luân công được xét ngoài phạm vi lịch sử xã hội, người ta sẽ thấy rằng môn tập luyện phổ biến này hoàn toàn khác hẳn với các môn cùng thể loại trước đây. Điều này không chỉ đúng với những người tu tập nó, mà còn đúng với cả vị Thầy của Pháp Luân Công và các bài thuyết Pháp của ông ta. Tuy nhiên, Pháp Luân Công đã phạm phải một điều không thể chấp nhận được tại Trung Quốc: tính đến đầu năm 1999, số lượng người tập luyện Pháp Luân Công đã tình cờ vượt qua số lượng Đảng viên Đảng Cộng Sản (Trung Quốc). Một thống kê do Chính Phủ thực hiện đã ước lượng rằng số học viên Pháp Luân Công là từ 70 đến 100 triệu người, trong khi đó số lượng Đảng viên Đảng Đảng Cộng Sản (Trung Quốc) tổng cộng chỉ có 60 triệu. Nhất là, các học viên Pháp Luân Công thường mỗi ngày tập trung nơi công viên hai giờ hoặc hơn để cùng nhau tập luyện môn Khí công của mình. Trong khi đó, một đảng viên tiêu biểu có thể chỉ đến dự họp Đảng mỗi một lần trong cả tháng mà cuộc họp có thể chỉ kéo dài trong 2 giờ đồng hồ; tư cách đảng viên của người đó có thể chỉ là một hình thức bên ngoài để cho phép có một số đặc quyền xã hội nào đó. Giả sử nếu Pháp Luân Công là một đoàn thể chính trị, thì một số nghi ngại của các viên chức trong Chính Phủ Trung Quốc có thể thông cảm được. Trong rất nhiều cuộc điều tra nghiên cứu, Bộ Công An Trung Quốc đã phát hiện ra rằng rất nhiều học viên đồng thời vừa là đảng viên vừa là các viên chức trong chính quyền. Vì vậy, Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã tin rằng Pháp Luân Công “lấy đi người” của họ. Giới hạn bởi cách suy diễn theo quá khứ, các viên chức đã không thể hình dung được rằng một nhóm đông người như vậy mà không có bất cứ chủ đích gì khác với khát vọng chính trị.

Dù số người tập luyện Pháp Luân Công trở nên đông đúc, phần nhiều các học viên đều là những công dân nổi bật và có tiêu chuẩn đạo đức cao. Họ tạo thành một thành một sức mạnh vững chắc duy trì sự ổn định xã hội, nếu như có hiện diện bất cứ ảnh hưởng nào đến xã hội. Vị Thầy của Pháp Luân Công, Ông Lý Hồng Chí, đã nói rất rõ rằng các học viên không được xen Pháp Luân Công vào bất cứ vấn đề chính trị nào. Pháp Luân Công là mang đến lợi ích cho người khác qua sự tự tu luyện, không phải qua những phương tiện chính trị. Tại sao Đảng Cộng Sản phải chống nó? Đó là vì họ không thể tin được rằng trên thế giới có những người không xen vào chính trị hoặc không tìm kiếm quyền lực. Cho dù Ông Lý giải thích đi giải thích lại cho Chính Phủ rằng Pháp Luân Công sẽ không tham gia vào chính trị trong hiện tại cũng như tương lai, chính phủ vẫn cứng nhắc cho rằng nếu để môn Pháp này được phép tiếp tục, nó sẽ hình thành một lực lượng mạnh mẽ chống lại chính phủ.

Các vấn đề xã hội

Nói về tình trạng xã hội phức tạp hiện nay của Trung Quốc, đất nước này hiện đang trải qua những sự thay đổi lớn trên mọi khía cạnh xã hội. Mọi thứ lộ ra đều mang “sự khủng hoảng giá trị tinh thần”, vì các giá trị từ nước ngoài gốc rễ nơi thị trường tư bản và những lối sống xã hội hoàn toàn khác biệt đang mỗi ngày ồ ạt đổ vào văn hoá Trung Quốc. Hiện có rất ít các biện pháp nghiêm chỉnh để kiểm soát dòng du nhập của các giá trị và tư tưởng này. Trong khi đám tro tàn của một nền văn hóa cổ truyền vững chắc—một nền văn hóa mà thậm chí đã làm phôi phai cuộc Cách Mạng Văn Hóa (1966-1976) đến một mức độ nào đấy—đang tàn lụi, đủ các thứ trục trặc kiểu mới xuất hiện. Những bất mãn và chán chường với những điều kiện hiện tại không phải là xa lạ với nhiều người. Vì những vấn đề như vậy vượt xa ngoài phạm vi của bài viết này, cũng tạm đủ khi nói rằng giới lãnh đạo chính trị tại Trung Quốc rất phân vân trước việc xử lý những sự việc đó ra sao.

Pháp Luân Công tự bổng thấy mình nằm giữa trong số những căng thẳng đó, và một số các viên chức trục lợi trong Đảng Cộng Sản (Trung Quốc) đã lợi dụng điều này. Điều dễ thấy nhất là Pháp Luân Công nằm ngay giao lộ một bên là những môn tu luyện cổ truyền của Trung Quốc (như Khí công và Thái cực quyền) và một bên là nền khoa học hiện đại Tây phương cùng y học hiện đại. Từ hàng ngìn năm nay, người Trung Quốc đã được hưởng những thuật trị bệnh cổ truyền như là châm cứu, dùng dược thảo, và khí công. Quan trọng hơn cả là các hình thức này của nền văn hóa cổ truyền mang đến sự hiểu biết rất sâu sắc về cuộc sống của con người, về thiên nhiên, về vũ trụ và các mối tương quan giữa chúng. Trong thời Cách Mạng Văn Hóa, các thuật này đã bị gán lên nhãn hiệu như là “mê tín”, “lừa đảo”, “lạc hậu”, “phản khoa học” và thậm chí “cản trở” trong số những kỹ thuật khác.

Cho dù trong 20 năm vừa qua chính phủ Trung Quốc đã khuyến khích các môn này như là một phương sách để giải quyết vấn đề sức khỏe của dân chúng và làm nhẹ gánh hệ thống y tế, những kỹ thuật truyền thống này đã không bao giờ hoàn toàn tìm lại được sự cao quí của chúng. Như vậy, khi nó phục vụ những mục đích chính trị của một số người nhất định, thì các nhãn hiệu ấy lại được kéo ra và quăng bủa khắp nơi để buộc tội người khác. Việc này rất dễ thực hiện vì những điều gì có cơ sở trong khoa học Tây phương (như là y học Tây phương) thì đều được xem là “hiện đại” và “tiến bộ” trong Trung Quốc thời nay. Vậy nên không có gì ngạc nhiên khi các phương tiện truyền thông Trung Quốc trong những năm gần đây đã tường thuật nhiều câu chuyện tuyên truyền rằng Pháp Luân Công là “mê tín” và truyền bá “phong kiến.” (22) Vì nhiều học viên sau khi tập luyện đã ngưng điều trị y khoa (vì sức khỏe đã được cải thiện, như theo trong bản A3-5 đính kèm ), nên có người cho rằng Pháp Luân Công đi ngược lại với khoa học và y học hiện đại. Mỉa mai thay, đồng thời, nhiều đảng viên kỳ cựu—một số trong họ là khoa học gia danh tiếng tại Trung Quốc—tiếp tục tin rằng lý thuyết của Mao là “khoa học bất di bất dịch”, có nghĩa là đồng loại với vật lý và hóa học. Dù trong số các học viên Pháp Luân Công có nhiều nhà khoa học thành công, điều như vậy đã bị bỏ qua không thừa nhận.(23) Như vậy ngay cả khoa học cũng đã trở thành một điều mang đầy màu sắc chính trị tại Trung quốc ngày nay. Nhiều người được gọi là các “nhà khoa học” đã phe cánh với những người có quyền lực và chống lại Pháp Luân Công vì quyền lợi cá nhân. Vì vậy, chúng ta đã chứng kiến một chiến dịch chính trị chống Pháp Luân Công mà đang được lớn tiếng mệnh danh là “thành quả khoa học.”

Trong khi các nhà lãnh đạo Trung Quốc thích diễn tả năm 1999 như là một năm “thách đố và cơ hội,” phần “thách đố” hầu hết là nhằm cho chính phủ. Tăng trưởng kinh tế đã đến điểm tạm ngừng, khiến nhiều nhà lãnh đạo lo lắng. Phần nhiều những xí nghiệp của chính phủ luôn bị lỗ lã, và nhiều nơi hiện đứng trước phá sản. Con số người bị thất nghiệp đang tăng vọt, trong khi sự cách biệt giữa giàu và nghèo ngày càng lớn rộng. áp lực giữa các giai cấp xã hội nổi lên một cách sâu sắc, rõ rệt, và dưới một hình thức hiện đại, mà Trung Quốc chưa bao giờ từng trải qua điều tương tự như vậy. Những cuộc biểu tình của người dân thất nghiệp xuất hiện khắp nơi trong nước gần như hàng ngày. Và khi điều này phát triển thành một vấn đề mang tính toàn quốc, nó trở thành càng khó kiểm soát hơn. Tất cả những điều này tạo nên các vấn đề y tế công cộng mới, nghiêm trọng. Sự mất tin tưởng của người dân có lẽ đã lên đến mức cao nhất trong nhiều năm nay và những sự việc này đã dẫn đến hiện trạng chính trị ở Trung quốc.

Các vấn đề chính trị

Nói về chính trị, Trung Quốc ngày nay đang tập trung vào việc phát triển kinh tế và kỹ thuật. Diễn đàn chính trị được dựng lên cho những ai có chuyên môn về kinh tế, kỹ thuật và quản lý. Những ai chuyên môn trong các nghành tuyên truyền chính trị và đấu tranh ý thức hệ đã mất đi cơ hội thăng tiến. Tất nhiên nhiều người trong số họ đóng những vai trò quan trọng trong lịch sử Đảng Cộng Sản (Trung Quốc). Một Trung Quốc ổn định, bình an và phát triển tất nhiên sẽ cho họ ít cơ hội để duy trì các vị trí quyền lực mà họ đã được hưởng trước kia khi việc tuyên truyền chính trị là mục tiêu chính của Đảng. Để giữ bản thân là một bộ phận cần thiết trong chính quyền, những người đó rất cần tình trạng chính trị bất ổn. Như vậy, sự thật là họ đã hết sức cố gắng làm việc để tạo ra cảnh hổn loạn. Pháp Luân Công, theo quyết định của họ, đúng là cái mà họ đang cần.

Những người này đã khởi đầu bằng việc dùng cảnh sát gây khó dễ đến các học viên Pháp Luân Công ở cấp địa phương. Kế đến họ giả tạo chứng cớ để vu khống Pháp Luân Công và vị Ông Lý, loan truyền những luận điểm xấu qua hệ thống báo chí và truyền hình do chính phủ điều khiển. Không bao lâu sau đó, cảnh sát được lệnh đánh đập và bắt giam những người bày tỏ sự quan tâm của mình đến các chủ nhiệm của các toà báo ấy, như là sự kiện đã xảy ra ở thành phố Tianjin (Thiên Tân). Khi các học viên lên chính quyền trung ương ở Trung Nam Hải để khiếu nại yêu cầu thả những người đã bị bắt giữ (xem bài 2), họ đã bị hướng dẫn để trông có vẻ như là đi tấn công thủ phủ của ban lãnh đạo nhà nước Trung Quốc. Trong lúc xảy ra sự kiện Trung Nam Hải, những Đảng viên trục lợi đó gần như đã thành công trong việc tạo ra một “khủng hoảng” để làm hoang mang các viên chức cao cấp nhất trong chính phủ Trung Quốc nhằm cho họ thấy rằng phải cần cầu cứu đến những nhà chuyên môn chính trị đó. Giải quyết ôn hoà cho sự việc tụ tập ở Trung Nam Hải (được giải quyết êm thắm do thiện chí của Thủ Tướng Chu Dung Cơ) đã làm thất vọng những kẻ âm mưu ấy. Bất hạnh thay cho Trung Quốc, Chủ Tịch Giang Trạch Dân—cũng đồng thời là Tổng Thư Bí Thư Đảng Cộng Sản (Trung Quốc)—lại nhất trí tin rằng quyền lực của ông đang bị đe dọa bởi nhóm đông người ấy. Những người âm mưu mọi việc này lại một lần nữa được hỷ hả ngay vị trí trung tâm của đấu trường chính trị Trung Quốc, họ bèn thúc đẩy chiến dịch chống Pháp Luân Công với một tốt độ chóng mặt. Họ đồng thời cũng tìm được một cơ hội tốt để tấn công những đối thủ chính trị của bản thân. Thật rõ ràng là Pháp Luân Công đã bị cố ý giải thích sai đi bằng mọi cách để phục vụ mục đích chính trị tại Trung Quốc.

Một điều quan trọng cần được ghi nhận là quyền lợi cá nhân đã được cột chặt với một điều có nhiều khả năng thuyết phục nhất: đó là sự sợ hãi. Chúng ta hãy nhớ lại rằng một bài xã luận của Nhật báo Nhân dân có nói rằng chính phủ tin rằng Pháp Luân Công đang tranh giành dân chúng với họ, cũng như Pháp Luân Công đã xâm nhập vào Đảng và các tổ chức chính trị—kể cả những cơ sở then chốt, nhằm cố phát triển thành một lực lượng chống lại chính quyền Trung Quốc. Wang Zhaoguo, Trưởng Mặt Trận Đoàn Kết Trung Quốc, và Hu Jintao, Phó Chủ Tịch Trung Quốc, tin rằng sự hình thành và cái gọi là xâm nhập của Pháp Luân Công đã biểu thị một sự đấu tranh chính trị giữa Pháp Luân Công và Đảng Cộng Sản để tranh giành dân chúng.

Cho dù thường không có liên hệ gì với nhau, một số hiện tượng cùng đồng thời xảy ra với Pháp Luân Công đã khiến cho các Đảng viên nghi ngờ. Vì là năm thứ 10 kỷ niệm phong trào đòi dân chủ của sinh viên học sinh tại Quảng Trường Thiên An Môn, các phần tử đối kháng càng hoạt động tích cực hơn trước 1999 và cố tổ chức một đảng chính trị đối lập. Các nhóm dân tộc khác tại Xingjian và Tây tạng cũng đang đấu tranh giành độc lập. Về hướng Đông ngay sát bên là Đài Loan; Đài Loan cũng đang lớn tiếng đòi qui chế độc lập. Thay vì hướng đến những vấn đề lớn rộng hơn, các nhà lãnh đạo Trung quốc đã chọn phô trương sự không khoang nhượng của mình trước bất cứ một bày tỏ mong muốn độc lập nào. Một cuộc phô diễn sức mạnh đã thay thế cho việc thể hiện sự quan tâm. Điều này đã thất bại không thể giải quyết được bất cứ vấn một vấn đề nào trong số các vấn đề nêu trên, mà thay vào đó nó lại gây ra thêm những mâu thuẫn còn trầm trọng hơn nữa. Tuy vậy, mâu thuẩn, cuối cùng hóa ra chính lại là liều thuốc đã được nhiều viên chức trong Đảng (Cộng Sản Trung Quốc) lựa chọn nhằm để khôi phục sức khỏe cho đất nước và đồng thời thu vén chỗ đứng cho cá nhân.

Để thấy rõ hơn sự liên hệ giữa nỗi lo âu của các viên chức trong Đảng với cuộc đàn áp Pháp Luân Công, chúng ta có thể nhớ lại rằng cùng trong cùng tuần lễ Pháp Luân Công bị cấm, Chủ Tịch Giang Trạch Dân và các viên chức cao cấp đã lớn tiến chỉ trích Đài Loan và Tổng Thống Lee Teng-hui, vì cái gọi là những “thủ đoạn chia rẽ.” Họ gọi ông Lee là “một con người tà ác” và là “một kẻ phản bội toàn dân Trung Quốc,” cỗ máy tuyên truyền của Trung Quốc đã tận sức làm mọi điều nhằm tạo ra một tinh thần dân tộc.

Cuối cùng, một số người dân Trung Quốc đã bị chọn làm con dê tế thần: Pháp Luân Công. Mọi khó khăn xã hội, chính trị và kinh tế có thể tưởng tượng ra đều được đặt trên lưng vật hy sinh này. Khi làm như vậy, chính quyền Trung Quốc đã làm hết tất cả mọi điều để lấy được bộ mặt của một người anh hùng đang bảo vệ nhân dân Trung Quốc khỏi một sự hiện diện nguy hiểm khắp mọi nơi ở Trung Quốc—Pháp Luân Công. Dưới danh nghĩa là vì “trật tự xã hội,” chính phủ đã kiến thiết và thi hành một cuộc đàn áp tàn bạo Pháp Luân Công. Không có gì có thể chua xót hơn điều đó, khi Pháp Luân Công có lẽ đã là câu trả lời cho một số những nỗi phiền muộn sâu sắc của xã hội. Trong khi biến sự đàn áp Pháp Luân Công có vẻ như một hành động anh hùng, cao cả, và cần thiết, Đảng (Cộng Sản Trung Quốc) đã tạo dựng ra từng mẩu “chứng cớ” có thể tưởng tượng được để biện minh cho hành động kinh hoàng của bản thân. Trong âm thầm, chính phủ cũng đã tăng cường khủng bố các dân tộc thiểu số, các nhóm tôn giáo không chính thức, và những thành phần kêu gọi dân chủ. Cả những môn khí công khác ngày nay cũng đã bị cấm ở những nơi công cộng—một sự thật cho thấy rằng không những chỉ một mình Pháp Luân Công là làm hoảng sợ các nhà lãnh đạo (Trung Quốc), mà tất cả những ai làm những điều gì không nằm trong sự kiểm soát của họ.

Tất cả những điều này dường như phản ảnh việc Đảng (Cộng Sản Trung Quốc) đã mất khả năng xử lý những vấn đề gay go. Đảng (Cộng Sản Trung Quốc) không cảm thấy an lòng với bất kỳ sự hiện hữu của bất kỳ một nhóm xã hội nào mà có thể có tầm vóc ảnh hưởng lớn rộng trong xã hội. Họ cho một sự hiện diện như vậy—cho dù ôn hoà hoặc thậm chí có ích lợi đến đâu—đều là không thể khoan nhượng được. Việc này không thể là phương sách có thể chấp nhận được để giải quyết những bất ổn hoặc những việc rộng lớn hơn, cũng như các vấn đề xã hội chính trị và kinh tế.

Reply With Quote
  #3  
Old 23-03-2008, 11:48 AM
proxy
Học viên
proxy's Avatar
proxy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn

Posts: 941
Default

‘Kiến trúc sư’ của cuộc khủng bố (*)

Một cuộc điều tra về những chỉ thị và hoạt động không hợp lệ của chủ tịch Giang Trạch Dân

Tiến sĩ Michael Pearson-Smith

Với những người Tây phương, Trung Quốc thường được coi là một thực thể nguyên khối dao động theo sự vẫy gọi của giới cầm quyền; và hình ảnh này thông thường không phải là không hợp lý căn cứ vào việc Trung Quốc là một quốc gia chuyên chính hơn là dân chủ. Theo đúng như thế, có thể được tha thứ khi nghĩ rằng chính quyền Trung Quốc đồng lòng trong vấn đề đàn áp Pháp Luân Công. Tuy nhiên, sự thật là, theo Tạp Chí Kinh Tế Viễn Đông (Far East Economic Review) (số ra ngày 6 tháng Mười Một năm 200), trong lúc chủ tịch Giang Trạch Dân đích thân hạ lệnh đàn áp, người ta tin rằng những người khác trong ban lãnh đạo thiên về một “đường lối nhẹ nhàng” hơn và không cảm thấy rằng cuộc đàn áp nằm trong quyền lợi của quốc gia (Trung Quốc). Qua vấn đề Pháp Luân Công, chúng ta hiện đã trông thấy những dấu hiệu bất đồng quan điểm rõ ràng trong giới chức trong một vài tháng qua.

Chủ tịch Giang Trạch Dân cảm nhận Pháp Luân Công là một “mối đe dọa.”

Qua lịch sử, chúng ta thấy rằng những nhà lãnh đạo không do bầu chọn và không được trực tiếp ủy nhiệm từ quần chúng thường lo lắng trước bất kỳ sự cảm nhận đe dọa nào đến vị trí quyền lực của họ. Một khảo sát do Đảng Cộng Sản thực hiện vào đầu năm 1999 phát hiện ra rằng số học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc tăng đến khoảng giữa bảy mươi và một trăm triệu người (1). Việc có quá nhiều người tham gia vào một điều gì đó vượt quá hạn định thuộc ý thức hệ của chính quyền — điều mà cổ vũ cách tư duy độc lập và được nhắm vào việc nâng cao tâm hồn của từng cá nhân — đã là lời nguyền cho chủ tịch Trung Quốc, Giang Trạch Dân. Và như vậy, sau một vài tháng chuẩn bị, ông ta đã bắt đầu chiến dịch khủng bố và tuyên truyền chống Pháp Luân Công vào mùa xuân năm 1999.

Người ủng hộ chính cuộc đàn áp của Chủ tịch Giang Trạch Dân là Luo Gan, Trưởng Ban Chính Trị và Pháp Luật Quốc Gia. Được xem một cách rộng rãi như là một người cơ hội chính trị, họ Luo tin rằng có thể thăng tiến vị trí của bản thân trong hệ thống chính quyền qua việc ủng hộ quan điểm chống Pháp Luân Công của Chủ Tịch. Hai nhân vật này đã được anh họ của Luo Gan, He Zuoxiu, thuộc Viện Hàn Lâm Khoa Học Trung Quốc, tiếp tay giúp đỡ. Dưới sự bảo hộ của Đại Học Giáo Dục Tianjin, họ He đã xuất bản một bài báo thông tin rất lệch lạc về Pháp Luân Công trên tạp chí Khoa Học và Kỹ Thuật cho Tuổi Trẻ. Khi một nhóm học viên đến tòa soạn để thảo luận một vài vấn đề đã được nêu ra, cảnh sát cưỡng bức bắt giam 45 học viên và giải tán những người còn lại.

Một thủ đoạn chính được sử dụng chống lại Pháp Luân Công là buộc tội người sáng lập ra Pháp môn, Lý Hồng Chí, âm mưu lật đổ chính quyền. Họ còn quy cho các học viên là một bộ phận của một tổ chức ngầm, rộng lớn với mục tiêu chính trị được giấu kín. Tuy thế, điều thấy được qua cách các học viên thật sự giao thiệp và tương tác với nhau, nói lên một điều chuyện hoàn toàn khác biệt. Chẳng hạn như, việc tụ tập đông đảo của hơn 10,000 học viên nơi thủ phủ của chính quyền ở Trung Nam Hải làm một phản ứng tự phát từ hai sự việc bất công. Họ muốn sửa lại thông tin sai lệch do bài báo của He Zuoxiu rao truyền, họ muốn kháng cáo lên chính quyền trung ương đòi thả 45 học viên đã bị Phòng An Ninh Công Cộng Tianjin (Thiên Tân) bắt giam trước đấy, vì chính quyền Tianjin cho biết rằng họ chỉ thừa hành phận sự.

Nếu giả sử Pháp Luân Công là một loại phong trào cách mạng có tổ chức cao, có thể lý luận rằng với hơn bảy mươi triệu môn sinh họ đã có khả năng đem người xuống đường để thật sự đạt được một cuộc cách mạng nhân dân. Điều như thế đã xãy ra ở nhiều nơi khác nhau trên thế giới trong hai mươi năm qua; gần nhất là việc phế truất Tổng Thống Milosovic của Nam Tư. Quan trọng là điều này đã không xãy ra ở Bắc Kinh. Mục đích duy nhất của 10,000 học viên đã bước ra cơ bản là để kháng cáo cho công lý. Hơn nữa, việc họ lên Trung Nam Hải là một sự tự phát. Cũng giống như việc những người hâm mộ John Lennon qua truyền miệng đã tụ tập đông đảo tại Công Viên Trung Tâm không lâu sau khi anh ta bị ám sát vào năm 1980, cũng như vậy các học viên kéo lên Trung Nam Hải, hết người này đến người khác, do cá nhân thúc đẩy bởi khát vọng tìm công lý. Như đã diễn ra, Thủ Tướng Chu Dung Cơ đích thân bước ra khỏi thủ phủ chính quyền nói chuyện với đám đông trật tự và ôn hòa trên một tinh thần hòa giải. 45 học viên tại Tianjin được thả ra, và như thế các học viên, cảm kích khi nỗi bất bình của bản thân được giải quyết, đã lặng lẽ giải tán (2).

Cũng cần phải chú ý rằng học viên Pháp Luân Công nỗ lực sống đúng với nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn. Họ phấn đấu trau dồi Tâm Tính qua việc buông bỏ nhiều “chấp trước” khác nhau, chẳng hạn như sự thèm khát của cải vật chất và quyền lực quá đáng cũng như các tình cảm tiêu cực như keo kiệt, sự sợ hãi, và tính ghen ghét. Hơn nữa, chúng ta cũng biết rằng người sáng lập ra Pháp Luân Đại Pháp, Ông Lý Hông Chí, đã tuyên bố dứt khoát trong một số bài viết của mình rằng các học viên không được tham gia chính trị. Do đó, rõ ràng việc tụ tập ở Trung Nam Hải không gì khác hơn một sự kháng cáo bất bạo động vì nhân quyền mà không hề đưa đến bất kỳ nguy hại nào cho Chủ Tịch Giang Trạch Dân và chính quyền Trung Quốc.

Vào thời điểm sự kiện Trung Nam Hải ngày 25 tháng Tư năm 1999, Thủ Tướng Chu Dung Cơ ủng hộ một giải pháp ôn hòa để giải quyết vấn đề gay cấn ấy (5). Tại cuộc họp thứ nhất Ban Thường Trực Bộ Chính Trị về sự kiện Trung Nam Hải, Thủ Tướng Chu Dung Cơ có gợi ý: “Hãy cứ để họ tập luyện,” và sau đó người ta kể lại rằng Giang Trạch Dân đã đáp lời một cách gay gắt: “Đồng chí đã sai lầm! Đồng chí hiện thành ra ngờ nghệch! Pháp Luân Công sẽ hủy hoại Đảng và đất nước! (6)

Và như vậy, triệt để tin tưởng rằng Pháp Luân Công là một mối nguy cho chế độ Cộng Sản của Trung Quốc, Chủ Tịch Giang Trạch Dân bắt dầu một cuộc đàn áp dã man và có hệ thống chỉ một vài tháng sau đó vào tháng Bảy năm 1999. Trong một bài báo, tờ Bưu Điện Washington ngày 2 tháng Mười Một năm 1999, đã ghi nhận: “Khi [những người Cộng Sản lãnh đạo Trung Quốc] nhận thấy bản thân không có luật lệ nào mà họ cần nhằm đàn áp ráo riết một hội thiền định hiền hòa, Đảng [Cộng Sản Trung Quốc] đơn thuần đã đặt ra một số luật lệ mới. Bây giờ những luật này sẽ được áp dụng - tất nhiên là có hiệu lực trở về trước... Bằng những chuẩn mực này, Stalin đã là một người tỉ mỉ theo sát các luật dân sự.”

Không nghi ngờ gì nhận biết tình hình không ổn định cho sự an toàn và vị trí của bản thân, Thủ Tướng Chu Dung Cơ đã giữ im lặng qua một năm rưỡi về vấn đề này, cho mãi đến gần đây ông lại một lần nữa lên tiếng chống lại những đối xử thô bạo giáng lên các học viên Pháp Luân Công. Phó Chủ Tịch Hu Jintao và những nhân vật có uy thế khác trong chính quyền: Li Ruihuan, Wei Jianxing, và ông Qiao Shi đã nghĩ hưu được biết đến là cũng chống đối cuộc đàn áp ấy. (7)

Tại khóa họp toàn thể lần thứ 5 của ủy ban trung ương thứ 15 Đảng Cộng Sản Trung Quốc từ ngày 9 đến 11 tháng Mười năm 2000, Chủ Tịch Giang Trạch Dân đề cử Zheng Qinghong làm thành viên bộ chính trị, và Chen Zhili làm Thư Ký Ban Bí Thư, hai nhân vật này đã bị phủ quyết. Việc này đánh dấu một sự kiện xảy ra lần đầu tiên trong lịch sử của chính quyền Cộng Sản Trung Quốc: đề cử của một vị Chủ Tịch bị ủy Ban Trung Ương phủ quyết (8). Nhiều người tin rằng sự thiếu ủng hộ chưa từng thấy trong lịch sử này trong nội bộ các thành viên chủ chốt của Đảng Cộng Sản phản ánh sự bất mãn đang gia tăng trong việc Chủ Tịch Giang Trạch Dân giải quyết vấn đề Pháp Luân Công trong số các vấn đề khác.

Cuộc đàn áp của Chủ Tịch Giang Trạch Dân chống lại chính Trung Quốc.

Kể từ khi cuộc đàn áp lần đầu tiên khởi xuất vào mùa hè năm 1999, hàng chục ngàn học viên đã bị giam giữ và đẩy vô các trại lao động không qua xét xử nhằm để “cải hoá”; trên hàng ngàn học viên đã là nạn nhân của việc đánh đập dã man và các hình thức tra tấn khác dưới sự giám hộ của cảnh sát Trung Quốc; và hàng trăm người tỉnh táo, mạnh khỏe đã bị nhốt vào trong các trung tâm tâm thần và đã không ngừng bị tiêm chích các thuốc hủy hoại thần kinh.

Nhiều học viên sáng giá đã bị xử án nhằm tác động dư luận quần chúng, trong đó họ đã bị tuyên án kéo dài hạn tù đến 18 năm. Các buổi xử án này được dàn dựng để làm gương cho các học viên trong các ngành nghề nỗi bậc, như các nhân viên công chức, giảng viên đại học, sỹ quan quân đội, v..v. Tháng giêng năm ngoái, Tướng Không Quân Yu Chanxin 74 tuổi đã bị toà án quân đội tuyên án 17 năm tù giam. Với tội trạng là “dùng một giáo phái để phá hoại việc thi hành pháp luật” và “quảng lý bất hợp pháp,” người ta tin rằng Yu Chanxin đã bị chọn ra nhằm mục đích gây sợ hãi trong lòng những người dân khác. Xét cho cùng, nếu một nhà ái quốc đã từng được tô vẽ và bao bọc một cách cao quí có thể ngay tức thì bị ném vô tù chỉ vì ông ta có quan hệ với Pháp Luân Công, vậy thì quyền tự do của một người dân thường sẽ còn mỏng manh hơn bao nhiêu?

Trong các buổi xử án này, nhiều trường hợp các bị cáo đã bị khướt từ đại diện tư pháp thỏa đáng, gia đình và bạn bè thậm chí đã không được chứng kiến buổi xử án. Một người thường trú tại Bắc Kinh, Liang Jiangtian, vừa rồi đã bị tuyên án tù chung thân do in và bán các ấn phẩm của Pháp Luân Đại Pháp. Tờ Tân Hoa Xã đã mô tả tội trạng là “sản xuất tài liệu bẩn thỉu và kinh doanh trái phép.”

Cuộc chiến của Giang Trạch Dân chống Pháp Luân Công đã nhanh chóng biến thành một cuộc chiến chống lại bản thân Trung Quốc, khi mà việc lạm quyền một cách liều lĩnh của chính phủ đã bắt đầu lan tràn đến các mặt khác nhau trong đời sống kinh tế và xã hội của đất nước. Qua các sự kiện thật trong tình hình ấy, điều này đã không thể nào tránh được. Vào quãng năm 1999, hàng chục triệu người tu tập Pháp Luân Công - có thể là hơn toàn bộ số thành viên của Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Không bị giới hạn bởi giai cấp xã hội, sắc tộc, nghề nghiệp, và địa phương, các học viên đến từ tất cả mọi thành phần trong xã hội, và từ khắp đất nước. Bác sĩ, luật sư, tài xế tắc-xi, viên chức, quân nhân, công nhân, nông dân, giảng viên đại học, sinh viên, hưu trí - tất cả đều được thu hút bởi Pháp Luân Công.

Hơn nữa, Pháp Luân Đại Pháp cắm rễ sâu trong văn hóa Trung Quốc, và học viên không thể bị coi như là một bộ phận tách rời hoặc cô lập khỏi toàn thể nhân dân Trung Quốc. Do đó, qua việc phát động cuộc chiến chống học viên Pháp Luân Công, Chủ Tịch Giang Trạch Dân thật ra đang phát động chiến tranh chống nhân dân và đất nước Trung Quốc.
Hành động của Giang Trạch Dân vi phạm hiến pháp Trung Quốc.

Chủ Tịch Giang Trạch Dân và Luo Gan đã hơi chùn bước bởi những thất bại rõ ràng do các chính sách hà khắc này nhằm làm yếu đi lòng quyết tâm của các học viên. Do sự thiếu nhiệt tình về phía nhiều đồng sự trong chính quyền, Chủ Tịch Giang Trạch Dân đã lao vào một cuộc vận động đơn độc, tự tay viết cho tất cả các thành viên của ủy ban, dựng các các áp phích chống Pháp Luân Công lớn trong tất cả các trụ sở chính quyền, đồng thời liên tục tuyên bố rằng Pháp Luân Công “đang đe dọa đất nước và Đảng.” Cũng đáng chú ý rằng chính bản thân nhiều Đảng viên là học viên Pháp Luân Đại Pháp. Và cho dù họ đã có khả năng giữ hai lãnh vực này trong cuộc sống của họ tách biệt không một chút khó khăn biểu lộ, Chủ Tịch Giang Trạch Dân đã hoàn toàn không thể chấp nhận tình trạng sự vụ này. Tuy nhiên, ngăn cấm Đảng viên tập Pháp Luân Công và khướt bỏ quyền kháng cáo chống những bất công trong chính quyền thì trực tiếp mâu thuẩn với các điều khoảng trong Hiến Pháp mà qui định rằng chỉ duy nhất có Quốc Hội và ủy Ban Thường Trực mới có thể viết, thay đổi, hoặc giải thích luật.

Vào tháng mười năm 1999, ba tháng sau khi cuộc đàn áp bắt đầu và một thời gian dài sau khi các chỉ thị bất hợp pháp của Giang Trạch Dân được thúc đẩy lên các viên chức chính quyền về việc thi hành, Quốc Hội đã thông qua một “giải pháp” nhằm để hợp lệ hóa cuộc đàn áp. Tuy vậy, điều này không làm sao thay đổi một thực tế là nhiều “điều cấm” (như là quyền “kiến nghị bảo vệ Pháp Luân Công”) do Bộ An Ninh Công Cộng ban hành ngày 22 tháng Bảy năm 1999 vẫn mâu thuẩn với Hiến Pháp Trung Quốc. (10)

Hội Đại Xá Quốc Tế trích dẫn một công báo ngày 22 tháng Bảy năm 1999 từ Tân Hoa Xã chỉ ra rằng Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc ban hành một thông tư nghiêm cấm Đảng viên tham gia vào bất cứ hoạt động nào của Pháp Luân Công. Thông tư này chỉ đạo các Đảng viên “tuyệt giao ý thức hệ” với Pháp Luân Công. Thông tư ấy cảnh cáo rằng “phạm các lỗi lầm nghiêm trọng sẽ bị trường phạt,” và “những ai từ chối sửa lỗi lầm của bản thân... sẽ bị đuổi ra khỏi Đảng.” (11)

Quan trọng là nghị quyết mà Quốc Hội thông qua vào tháng mười bàn về chủ đề “tà giáo”, nhưng Pháp Luân Công đã không được ghi tên trong nghị quyết ấy. Do đó, Văn Phòng An Ninh Công Cộng không có quyền hợp pháp để tùy tiện xác định về bản tính của Pháp Luân Công đơn thuần chỉ dựa trên chỉ thị của Chủ Tịch, cũng như nó không thể dùng nghị quyết này một cách hợp pháp như là nền tảng để khởi xuất các sự vi phạm nhân quyền trầm trọng. Những vi phạm này cũng biểu lộ sự vi phạm một số hiệp định quốc tế mà Trung Quốc đã ký kết.

Không kể các cố gắng của họ Giang và Luo Gan, với tỉnh Shandong và Liaoning là trường hợp ngoại lệ, cuộc đàn áp Pháp Luân Công rõ ràng ít được sự ủng hộ của dân chúng hay là của phần đông cán bộ tỉnh. Các tỉnh miền nam, như Quảng Đông và chủ tịch tỉnh, Li ChangChun, đặc biệt đã không hứng khởi gì về việc quấy phá những người được coi là công dân mẫu. Do đó, Giang Trạch Dân đã thực hiện một chuyến công du xuống miền Nam vào tháng hai năm 2000, nhằm mục đích tận tay chỉ đạo cán bộ tỉnh và thúc đẩy sự hăng hái cho cuộc đàn áp. Dần dần, dưới áp lực lớn, tỉnh này đã phải đi vào hàng và đã miễn cưỡng tiến hành cuộc đàn áp như đã được chỉ đạo.

Kết luận

Cuộc đàn áp Pháp Luân Công của Chủ tịch Giang Trạch Dân là một thảm họa đang diễn ra không chỉ cho riêng các học viên mà còn cho cả nước Trung Quốc. Chúng ta chỉ có thể tự suy diễn về việc tại sao một người lãnh đạo lại liều lĩnh gây chiến với với hàng triệu công dân tốt nhất và nghiêm chỉnh sống theo pháp luật nhất của mình. Chúng tôi đã trình bày ở trên rằng chỉ mỗi số lượng học viên Pháp Luân Công không đã làm nhiều người trong chính phủ lo âu, và cuộc đàn áp có thể là một đòn phủ đầu cho những người bị coi lầm là những những đối thủ tranh chấp quyền lực tiềm tàng. Một khả năng khác có thể là Giang Trạch Dân dùng Pháp Luân Công như con dê tế thần cho tất cả những gì không tốt trong xã hội, theo cách Hitler đã từng dùng những người Do Thái ở Đức. Phải chăng Hitler đã có thể nắm được quyền lực, cũng cố và duy trì quyền lực của mình mà không cần phải biến dân tộc Do Thái thành kẻ thù quỹ quái trong mắt người Đức?

Hơn nữa, cũng có thể là những đấu đá chính trị trong nội bộ giới lãnh đạo Đảng Cộng Sản, cộng với những tranh đấu trên phương diện ý thức hệ về giá trị cơ bản của vấn đề Âu hóa và những cải cách kinh tế, đã đóng vai trò trong quyết định đàn áp Pháp Luân Đại Pháp. Chúng ta có thể sẽ không bao giờ biết chắc được, vì những hoạt động bên trong của chế độ Cộng Sản thường được che phủ trong bí mật. Tuy thế chúng ta biết chắc được rằng: cái giá của cuộc đàn áp này, về mặt thất thu và lãng phí tài nguyên cũng như về mặt tan vỡ gia đình, mất công ăn việc làm, máu chảy thịt rơi, và cả mất mạng, thật to lớn và thảm khốc.

Suy đoán liên quan đến vấn đề các nhà sử học sẽ dần dần nhận xét về cuộc xung đột này hay cuộc xung đột nọ như thế nào có thể là mạo hiểm, vì lịch sử thường được ghi lại bởi hậu duệ của những người chiến thắng. Thế nhưng, hễ chừng nào thiện và đức còn tồn tại trong tâm người, chúng ta có thể yên tâm rằng về lâu dài, kẻ bạo tàn sẽ bị vạch trần và nguyền rủa thích đáng. Có lẽ rằng, một ngày nào đấy, sự thù địch gay gắt của Chủ tịch Giang Trạch Dân với Pháp Luân Công sẽ được mọi người quan niệm giống như chúng ta bây giờ nhìn nhận việc đối đãi của Hoàng đế Nero với một nhóm người tìm kiếm tâm linh, hiền hòa khác ấy, những người mà đã “quay nốt má bên kia ra” - những tín đồ Ky Tô giáo thủa xưa.

Phụ chú:

(1) Chương trình TV Thượng Hải (1998) mang tựa đề “Pháp Luân Công có đông đảo học viên”
(2) Nhật báo Trung Ương (Central Daily) 26/04/99
(3) Thị trưởng Robert C. Lanier Houston Texas USA, tuyên cử Ông Lý Hồng Chí là “Công dân danh dự và là Sứ giả thiện lành”; Tuyên bố ngày Lý Hồng Chí 12/10/96
(4) Một lời tuyên bố của một cảnh sát ở Trung Quốc 06/11/00 http://clearwisdom.net/eng/2000/Nov/11/EWA111100_1.html
(5) Tạp chí Kinh tế viễn đông (Far Eastern Economic Review)
(6) Thông tin truyền ra do một đảng viên Đảng Cộng Sản Trung Quốc dấu tên, Clearwisdom.net 14/09/00
(7) Epoch Times, 25/10/00
(8) 24 Tháng Mười, 2000, Epoch Times News Agency
(9) Tân Hoa Xã, 02/11/00
(10) Đại Xá Quốc Tế (Amnesty International) 23/03/00
(11) Tân Hoa Xã, Bắc Kinh, 22 tháng Bảy 1999, Trính từ Đại Xá Quốc Tế (International Amnesty) indext ASA 171100

(*) Dịch từ “Architech of the crackdown”, Tạp chí “Compasion” http://www.clearwisdom.net/emh/downl...uarterly35.pdf

_________
MichaelPearson-Smith nhận bằng Cử Nhân loại Ưu tại Đại Học Sheffield ở Anh Quốc và Thạc Sĩ, Tiến Sĩ tại Đại Học McMasters, Hamilton, Ontario, Canada. Trong vòng bốn năm rưỡi gần đây, ông hiện đang làm việc cho một nhà xuất bản giáo dục. Tiến sĩ Pearson-Smith hiện cư trú tại Melbourne, úc châu.Một gia đình học viên Pháp Luân Công, là thường trú nhân ở Pháp, hiện đang bị mất tích tại Trung Quốc kể từ khi họ bị các nhân viên an ninh công cộng bắt vào ngày 7 tháng Tám.

Reply With Quote
  #4  
Old 23-03-2008, 12:07 PM
proxy
Học viên
proxy's Avatar
proxy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn

Posts: 941
Default

Bài 5: Giang Trạch Dân và Đảng Cộng sản Trung Quốc lợi dụng lẫn nhau để đàn áp Pháp Luân Công



Giang Trạch Dân phát động chính sách khủng bố, thả chó ra. Dòng chữ trong tranh nói “La Cán và Phòng 610 — những con chó dữ giết hại dân lành vô tội”

Cô Trương Phó Trân, khoảng 38 tuổi, là một nhân viên của công viên Hiện Hà, thành phố Bình Độ, tỉnh Sơn Đông, Trung quốc. Cô đến Bắc Kinh vào tháng 11 năm 2000 để thỉnh nguyện cho Pháp Luân Công và sau đó bị chính quyền bắt cóc. Theo những người hiểu biết về trường hợp này, công an đã tra tấn và làm nhục cô, lột hết quần áo của cô ra và cạo trọc đầu cô. Chúng trói cô vào một chiếc giường, chân tay bị buộc kéo căng ra bốn phía và vì thế cô buộc phải đi vệ sinh ngay ở trên giường. Sau đó công an đã tiêm vào người cô một loại thuốc độc không rõ tên. Sau khi bị tiêm thuốc độc, cô đã bị đau đớn đến nỗi gần như phát điên. Cô đã phải chịu đựng trong đau đớn tột cùng cho đến khi cô trút hơi thở cuối cùng. Các nhân viên của Phòng 610 tại địa phương đã chứng kiến toàn bộ sự việc này (trích dẫn từ một bài đăng trên trang web Minh Huệ ngày 23/07/2004). [1]

Cô Dương Lệ Vinh, 34 tuổi, ở phố Bắc Môn, thành phố Định Châu, quận Bảo Định, tỉnh Hà Bắc. Gia đình cô thường xuyên bị công an quấy rầy và đe dọa chỉ bởi vì cô tập Pháp Luân Công. Vào ngày 8 tháng 2 năm 2002, sau khi bị công an đột kích bất ngờ vào ban đêm, chồng cô Dương, là một người lái xe cho Phòng Tiêu chuẩn và Khí tượng, bị khủng hoảng tinh thần và sợ bị mất việc làm. Anh không thể chịu được những áp lực nặng nề từ phía chính quyền. Sáng sớm hôm sau, lợi dụng lúc cha mẹ già đi ra khỏi nhà, anh ta đã bóp cổ vợ mình cho đến chết. Cô Dương chết một cách bi thảm, bỏ lại một đứa con trai 10 tuổi. Ngay sau đó, chồng cô đi báo cáo sự việc với chính quyền, và công an lập tức đến hiện trường để khám nghiệm tử thi cô Dương, lúc đó vẫn còn ấm. Chúng mổ và lấy nhiều nội tạng ra khỏi thân thể cô, trong khi các bộ phận nội tạng vẫn còn nóng ấm và máu vẫn phun ra. Một nhân viên Sở Công an Định Châu nói “Đây không phải là khám nghiệm tử thi, mà là giải phẫu sống!” (trích dẫn từ một bài đăng trên trang web Minh Huệ ngày 25/09/2004). [2]

Tại trại lao động cưỡng bức Vạn Gia thuộc tỉnh Hắc Long Giang, một phụ nữ đang có thai khoảng 7 tháng bị treo lên trên một cái xà ngang. Cả hai tay cô bị trói bằng một sợi dây thừng thô vắt qua một cái ròng rọc gắn trên thanh xà. Cái ghế mà chúng để cô đứng lên bị lấy đi, và cô bị treo lủng lẳng trên không trung. Cây xà ngang ở trên mặt đất khoảng 3 đến 4 mét. Sợi dây thừng được vắt qua cái ròng rọc, và bọn cai ngục nắm một đầu dây. Khi bọn cai ngục kéo sợi dây, cô bị kéo lên trên không, khi chúng thả sợi dây ra, cô bị rơi ngay xuống đất. Người phụ nữ đang mang thai này bị đau đớn vì bị tra tấn như thế này cho đến khi cô bị sẩy thai. Còn dã man hơn nữa là chúng bắt chồng cô phải chứng kiến cảnh người vợ bị tra tấn như vậy (trích dẫn từ một bài đăng trên trang web Minh Huệ ngày 15/11/2004, một cuộc phỏng vấn với Cô Vương Ngọc Chi, người bị tra tấn hơn 100 ngày tại trại lao động cưỡng bức Vạn Gia). [3]

Những những thảm án kinh tâm này đang xảy ra ở Trung Quốc hiện đại ngày nay. Nó xảy ra với những học viên Pháp Luân Công, những người đang bị đàn áp tàn bạo, và những trường hợp kể trên chỉ là một vài trong số vô số các trường hợp tra tấn khác liên tục diễn ra trong hơn 5 năm qua.

Từ khi Trung Quốc bắt đầu cải cách nền kinh tế vào cuối những năm 1970, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã cố gắng tạo cho mình một hình ảnh tích cực và tự do trong cộng đồng quốc tế. Tuy nhiên, cuộc đàn áp đẫm máu, vô lý, tràn lan, dữ dằn và tàn bạo đối với Pháp Luân Công diễn ra trong hơn 5 năm qua, đã cho cộng đồng quốc tế lại một lần nữa chứng kiến bộ mặt thật của ĐCSTQ và sự ô nhục lớn nhất của ĐCSTQ trong lĩnh vực nhân quyền. Công chúng ở Trung Quốc, trong một ảo tưởng rằng ĐCSTQ đã cải thiện và tiến bộ, đã trở nên quen với việc đổ lỗi chuẩn mực đạo đức thấp kém của cảnh sát cho sự tàn bạo của hệ thống luật pháp và bảo vệ luật pháp của Trung Quốc. Tuy nhiên, cuộc đàn áp dã man và có hệ thống đối với Pháp Luân Công diễn ra ở khắp nơi và ở tất cả các cấp trong xã hội Trung Quốc đã hoàn toàn làm tan vỡ ảo tưởng về việc cải thiện tình hình nhân quyền. Nhiều người đang tự hỏi làm sao mà một cuộc đàn áp đẫm máu và vô nhân đạo như vậy lại có thể đang diễn ra ở Trung Quốc. Trật tự xã hội đã ổn định sau những hỗn loạn của Đại Cách mạng Văn hoá 20 năm trước. Tại sao Trung Quốc lại bước vào một chu kỳ ác mộng tương tự nữa như vậy? Tại sao Pháp Luân Công, tuân theo nguyên lý “Chân Thiện Nhẫn”, và đã được phổ biến ở hơn 60 nước trên thế giới, lại chỉ bị đàn áp ở Trung Quốc, chứ không phải ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới? Trong cuộc đàn áp này, mối quan hệ giữa Giang Trạch Dân và ĐCSTQ là như thế nào?

Giang Trạch Dân bất tài và vô đạo đức. Nếu không có bộ máy bạo lực tinh nhuệ như Ðảng Cộng sản Trung Quốc dựa trên cơ sở chém giết và lừa dối, thì ông ta sẽ không bao giờ có thể phát động chiến dịch diệt chủng này, một chiến dịch diệt chủng được thực hiện trên toàn bộ lãnh thổ Trung Quốc và thậm chí còn xuyên ra cả hải ngoại. Tương tự như vậy, ĐCSTQ sẽ không thể dễ dàng đi ngược dòng chảy của xu thế lịch sử và môi trường được tạo ra bởi cuộc cải cách kinh tế trong thời gian gần đây của ĐCSTQ và những nỗ lực hòa nhập với thế giới; chỉ có một kẻ độc tài cứng đầu cứng cổ như Giang Trạch Dân nhất quyết làm theo ý mình mới có thể đưa ra và thực hiện chính sách diệt chủng này. Sự thông đồng và cộng hưởng giữa Giang Trạch Dân và bóng ma tà ác của Ðảng Cộng sản Trung Quốc đã khuếch đại sự tàn bạo của cuộc đàn áp đến một mức độ chưa từng có trong lịch sử. Nó tương tự như sự cộng hưởng giữa âm thanh của thiết bị của người leo núi trên tuyết dày có thể gây nên một vụ lở tuyết và đem đến những hậu quả thảm khốc.

******************

I. Cùng một lai lịch tạo ra cùng một nhận thức về khủng hoảng

Giang Trạch Dân sinh năm 1926, một năm bất ổn. Cũng giống như Ðảng Cộng sản Trung Quốc che dấu lịch sử đẫm máu của nó, Giang Trạch Dân, trước Đảng và nhân dân Trung Quốc, cũng đã che đậy lịch sử phản bội của mình đối với Trung Quốc.

Vào năm Giang Trạch Dân 17 tuổi, chiến tranh chống phát-xít trên toàn thế giới đang diễn ra ác liệt. Trong khi những thanh niên yêu nước thay nhau lên đường ra tiền tuyến đánh Nhật để cứu Trung Quốc, thì Giang Trạch Dân quyết định theo đuổi việc học lên cao hơn vào năm 1942 tại Đại học Trung ương, một trường đại học của chính phủ bù nhìn Uông Tinh Vệ ở Nam Kinh dưới quyền kiểm soát của quân Nhật. Theo nhiều nguồn tin điều tra thì lý do thực sự là vì bố đẻ của Giang Trạch Dân là Giang Sĩ Tuấn đã từng là một sĩ quan cao cấp trong Ban Tuyên truyền phản Hoa của quân đội Nhật sau khi Nhật chiếm đóng tỉnh Giang Tô trong cuộc chiến tranh xâm lược Trung Quốc của Nhật. Giang Sĩ Tuấn đích thực là một tên Hán gian.

Về phương diện Hán gian phản quốc, Giang Trạch Dân và Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) là giống hệt nhau: cả hai đều không có một chút tình cảm nào đối với nhân dân Trung Quốc và dám tùy tiện giết hại dân lành vô tội.

Để lọt được vào ĐCSTQ để làm giàu và thăng quan tiến chức sau khi ĐCSTQ chiến thắng trong cuộc nội chiến, Giang Trạch Dân đã bịa đặt rằng ông ta được người chú là Giang Thượng Thanh, người đã ra nhập ĐCSTQ từ trẻ và sau đó bị bọn cướp bắn chết, nhận làm con nuôi và nuôi dưỡng. Nhờ bịa đặt lý lịch gia đình, ông ta mới có thể được thăng chức từ một cán bộ cấp thấp lên Thứ trưởng Bộ Công nghiệp Điện tử chỉ trong vòng có mấy năm. Việc thăng chức của Giang không phải là vì ông ta có tài, mà là do quan hệ và thiên vị cá nhân. Trong thời kỳ ông ta là Bí thư Thành ủy Thượng Hải, Giang Trạch Dân đã hết sức nịnh bợ những người lãnh đạo cao cấp của ĐCSTQ như Lý Tiên Niệm và Trần Vân [4] vì hai người này đến Thượng hải hàng năm vào dịp Tết. Thậm chí, với tư cách là Bí thư Thành ủy Thượng hải, ông ta đã từng đích thân đứng đợi trong tuyết dày hàng giờ đồng hồ để tự tay trao bánh sinh nhật cho Lý Tiên Niệm.

Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn là một bước ngoặt nữa trong cuộc đời của Giang Trạch Dân. Ông ta trở thành Tổng Bí thư Ðảng Cộng sản Trung Quốc sau khi bịt miệng một tờ báo tự do là World Economic Herald (tạm dịch là Người đưa tin Kinh tế Thế giới), bắt Chủ tịch Quốc hội Vạn Lý giam lỏng tại nhà riêng, và ủng hộ việc thảm sát. Thậm chí trước khi cuộc thảm sát diễn ra, Giang Trạch Dân đã trao một bức thư mật cho Đặng Tiểu Bình, đề xuất rằng phải có “các biện pháp kiên quyết” đối với các sinh viên; nếu không “cả đất nước và Đảng sẽ bị khuất phục”. Trong 15 năm qua, Giang Trạch Dân đã tiến hành đàn áp và giết hại bừa bãi tất cả những người bất đồng chính kiến hay các nhóm có niềm tin độc lập, dưới chiêu bài “ổn định là ưu tiên hàng đầu”.

Từ khi cả Nga và Trung Quốc bắt đầu việc khảo sát biên giới chung năm 1991, Giang Trạch Dân đã hoàn toàn công nhận kết quả xâm lược Trung Quốc của Nga Hoàng và Liên-xô cũ, và hoàn toàn chấp thuận tất cả những hiệp ước bất công giữa Trung Quốc và Nga kể từ sau Hiệp ước Aigun. Lãnh thổ Trung Quốc khoảng hơn một triệu cây số vuông vì thế mà đã bị Giang vĩnh viễn để mất.

Với tiểu sử của Giang Trạch Dân, giả vờ là một đứa con mồ côi của một liệt sĩ Ðảng Cộng sản Trung Quốc, trong khi trên thực tế ông ta là con cả của một tên Hán gian phản quốc, cá nhân ông ta đã theo tấm gương lừa đảo của ĐCSTQ, bằng việc ủng hộ cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn ngày “mùng 4 tháng 6” và đàn áp các phong trào đòi quyền dân chủ và tín ngưỡng tôn giáo, cá nhân ông ta đã kế tục truyền thống giết người của ĐCSTQ; cũng như việc ĐCSTQ đã từng bị Liên-xô điều khiển như là chi nhánh Viễn Đông của Quốc tế Cộng sản, Giang Trạch Dân hiện đang cho không lãnh thổ Trung Quốc; ông ta có cùng đặc tính phản bội như ĐCSTQ.

Giang Trạch Dân và Ðảng Cộng sản Trung Quốc cùng có chung nguồn gốc và lịch sử nhục nhã như nhau. Chính vì điều này, cả hai cùng có chung sự nhạy cảm về sự bất an đối với tương lai quyền lực của mình.

******************

II. Cả Giang Trạch Dân và Ðảng Cộng sản Trung Quốc cùng sợ “Chân Thiện Nhẫn” như nhau

Lịch sử của phong trào cộng sản quốc tế được viết bằng máu của hàng trăm triệu người. Gần như tất cả các nước cộng sản đều trải qua một quá trình tương tự như chiến dịch đàn áp các phần tử phản cách mạng do Xta-lin phát động ở Liên-xô cũ. Hàng triệu hay thậm chí hàng chục triệu con người vô tội đã bị giết hại. Trong những năm 1990, Liên-xô cũ bị giải thể, và khối Đông Âu đã trải qua những biến động lớn. Liên minh Cộng sản đã bị mất hơn một nửa lãnh thổ chỉ trong chốc lát. Ðảng Cộng sản Trung Quốc đã học được bài học này và nhận ra rằng việc ngừng đàn áp và cho phép tự do ngôn luận là tương đương với việc tự đào hố chôn mình. Nếu nhân dân được tự do ngôn luận, thì Ðảng Cộng sản Trung Quốc làm sao có thể che đậy được sự tàn bạo đẫm máu của nó? Làm thế nào để nó có thể biện hộ được cho hệ tư tưởng lừa gạt của mình? Nếu ngừng đàn áp và nhân dân không bị đe dọa và sợ hãi, chẳng phải là họ sẽ dám chọn cho mình một cách sống và niềm tin khác với chủ nghĩa cộng sản hay sao? Vậy thì, làm sao Ðảng Cộng sản có thể duy trì được một nền tảng xã hội tối cần thiết cho sự sống còn của nó?

Ðảng Cộng sản Trung Quốc về cơ bản vẫn không hề thay đổi bất kể là nó đã có những thay đổi gì trên bề mặt. Sau cuộc thảm sát ngày “mùng 4 tháng 6”, Giang Trạch Dân đã tuyên bố “thanh trừng tất cả những nhân tố bất ổn định ngay từ trong trứng nước”. Do quá sợ hãi, ông ta kết luận rằng ông ta sẽ không bao giờ từ bỏ việc lừa dối công chúng và ông ta sẽ tiếp tục đàn áp nhân dân cho đến khi họ hoàn toàn bị trói chặt.

Cũng trong thời kỳ này, Pháp Luân Công được giới thiệu ở Trung Quốc. Đầu tiên, nhiều người coi Pháp Luân Công là một loại khí công [5] với một khả năng đặc biệt tốt cho việc chữa bệnh và tăng cường sức khoẻ. Sau đó, mọi người dần dần nhận ra rằng cốt lõi của Pháp Luân Công không phải chỉ là năm bài tập đơn giản. Mà cốt lõi của Pháp Luân Công là dạy con người trở nên tốt hơn dựa trên nguyên lý “Chân Thiện Nhẫn”.

Pháp Luân Công dạy “Chân Thiện Nhẫn”; Ðảng Cộng sản Trung Quốc trù tính “Giả Ác Đấu”

Pháp Luân Công dạy “Chân” bao gồm chỉ nói lời chân và làm việc chân. Ðảng Cộng sản Trung Quốc thì dùng những lời dối trá lừa gạt để tẩy não nhân dân. Nếu tất cả mọi người bắt đầu nói sự thật, công chúng sẽ biết rằng Ðảng Cộng sản Trung Quốc đã lớn lên bằng cách lấy lòng Liên-xô, giết người, bắt cóc, lợi dụng cơ hội, trồng thuốc phiện, cướp công trong cuộc chiến đấu chống quân xâm lược Nhật, v.v… Ðảng Cộng sản Trung Quốc đã từng tuyên bố rằng “Không thể làm được việc gì lớn nếu không nói dối”. Sau khi Ðảng Cộng sản Trung Quốc cướp chính quyền, nó đã liên tiếp phát động các phong trào chính trị và đã gây ra vô số nợ máu. Vì vậy nói lời “Chân” chắc chắn sẽ kết liễu Ðảng Cộng sản Trung Quốc.

Pháp Luân Công dạy “Thiện” bao gồm nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến mình và đối xử tốt với người khác trong mọi trường hợp. Ðảng Cộng sản Trung Quốc thì luôn luôn chủ trương “đấu tranh tàn bạo và triệt hạ tàn nhẫn”. Người anh hùng mẫu mực của Ðảng Cộng sản Trung Quốc là Lôi Phong, có lần nói “Chúng ta nên đối xử tàn nhẫn với kẻ thù của chúng ta và phải lạnh lùng như mùa đông khắc nghiệt”. Thật ra, Ðảng Cộng sản Trung Quốc không chỉ đối xử với kẻ thù của nó như vậy, mà nó cũng không đối xử với đảng viên của chính nó tốt hơn một chút nào. Những người sáng lập ra Ðảng Cộng sản, những tư lệnh tối cao của quân đội, và thậm chí cả Chủ tịch nước cũng đều đã bị Đảng của chính họ hỏi cung tàn nhẫn, đánh đập dã man và tra tấn cực kỳ tàn bạo. Chính sách tàn sát những người bị gọi là “kẻ thù giai cấp” dã man đến mức nó làm cho người ta chỉ cần nghe thấy cũng đã dựng cả tóc gáy. Nếu “Thiện” mà thịnh hành trong xã hội, thì những phong trào chính trị vô đạo đức do Ðảng Cộng sản phát động sẽ không bao giờ có thể diễn ra.

“Bản Tuyên ngôn Cộng sản” tuyên bố rằng “lịch sử của tất cả các xã hội tồn tại cho đến ngày nay là lịch sử của các cuộc đấu tranh giai cấp”. Ðiều này đại diện cho quan niệm của Đảng Cộng sản về lịch sử và thế giới. Pháp Luân Công dạy học viên phải tự tìm cho ra lỗi lầm của chính bản thân mình khi có mâu thuẫn xảy ra với người khác. Quan điểm tự xét mình và tự kiềm chế này là hoàn toàn trái ngược với triết lý đấu tranh và tấn công của Ðảng Cộng sản Trung Quốc.

Ðấu tranh là cách chủ yếu của Ðảng Cộng sản Trung Quốc để giành quyền lực và sống sót. Ðảng Cộng sản Trung Quốc thường xuyên phát động các phong trào chính trị để đàn áp những nhóm người nào đó để củng cố quyền lực và “làm sống lại tinh thần đấu tranh cách mạng của nó”. Quá trình này được lặp đi lặp lại nhiều lần cùng với bạo lực và lừa dối, để duy trì và tăng cường nỗi sợ hãi của nhân dân, và mục đích là để duy trì quyền lực của chính nó.

Quan điểm, hệ tư tưởng và triết lý mà Ðảng Cộng sản dựa vào để sống sót là hoàn toàn trái ngược với những gì Pháp Luân Công dạy.

Những người có chính tín thì không sợ hãi, trong khi Ðảng Cộng sản Trung Quốc dựa vào sự sợ hãi của nhân dân để duy trì quyền lực chính trị của mình


Những người hiểu chân lý thì không còn sợ hãi nữa. Cơ đốc giáo bị đàn áp trong gần 300 năm. Nhiều người theo đạo Cơ đốc đã bị chém đầu, bị thiêu sống hay bị dìm xuống nước cho đến chết, hay thậm chí bị cho sư tử ăn thịt, nhưng họ đã không từ bỏ tín ngưỡng của mình. Khi Phật giáo trải qua thời kỳ Pháp nạn trong lịch sử, những Phật tử cũng đã hành xử trung thành tương tự như vậy.

Tuyên truyền của những người theo thuyết vô thần nhằm mục đích làm cho mọi người tin rằng không có thiên đường hay địa ngục và không có nghiệp báo, để mọi người không còn bị kiềm chế bởi lương tâm nữa. Thay vào đó, họ sẽ tập trung vào của cải và tiện nghi vật chất và coi đó là những thứ thực tại của thế giới này. Tính mềm yếu của nhân tính sau đó có thể bị thao túng và sự đe dọa và cám dỗ có thể được dùng để hoàn toàn kiểm soát con người. Tuy nhiên, những người có đức tin mạnh mẽ có thể nhìn thấu qua giới hạn của sinh tử. Những ảo ảnh của trần thế không thể thay đổi được tâm của họ. Họ coi nhẹ những cám dỗ nơi trần thế và những uy hiếp sinh tử đối với họ, do đó đã làm cho Đảng Cộng sản trở nên bất lực trong các nỗ lực của nó hòng khống chế họ.

Chuẩn mực đạo đức cao thượng của Pháp Luân Công đã làm cho ĐCSTQ xấu hổ

Sau cuộc thảm sát ngày “mùng 4 tháng 6” năm 1989, ý thức hệ của ĐCSTQ đã hoàn toàn bị sụp đổ. Vào tháng 8/1991, Đảng Cộng sản Liên-xô sụp đổ, theo sau đó là những thay đổi mãnh mẽ ở Đông Âu. Điều này đã đem đến cho ĐCSTQ những áp lực và nỗi sợ hãi to lớn. Tính hợp pháp của sự thống trị và hy vọng sống sót của nó đã phải đối mặt với những thử thách chưa từng có khi nó phải đương đầu với những khủng hoảng lớn cả ở trong và ngoài nước. Vào thời gian đó, ĐCSTQ đã không còn có thể thuyết phục các đảng viên của nó bằng những học thuyết xưa cũ của chủ nghĩa Mác-xít, Lê-nin-nít và Mao-ít. Thay vào đó, nó đã trở nên hoàn toàn hủ bại để đổi lấy sự trung thành của các đảng viên. Nói cách khác, bất kỳ ai đi theo Đảng cũng sẽ được phép trục lợi cá nhân bằng cách tham nhũng và biển thủ, một món lợi không thể có đối với những ai không phải là đảng viên. Đặc biệt là sau khi Đặng Tiểu Bình đi thăm các địa phương ở miền nam Trung Quốc năm 1992 [6], thì sự đầu cơ trục lợi và tham nhũng của các quan chức chính quyền trong các lĩnh vực bất động sản và thị trường chứng khoán đã trở nên không còn có thể kiểm soát được và không còn kiêng nể gì nữa. Bồ bịch và buôn lậu diễn ra ở khắp mọi nơi. Khiêu dâm, cờ bạc và ma túy đã trở nên tràn lan trên toàn bộ Trung Quốc. Mặc dù có thể là không công bằng nếu nói rằng không còn có một người tốt nào trong Đảng Cộng sản Trung Quốc, nhưng công chúng đã từ lâu mất lòng tin vào nỗ lực chống tham nhũng của Đảng, và tin rằng hơn một nửa các quan chức chính phủ trung và cao cấp có liên quan đến tham nhũng.

Đồng thời, chuẩn mực đạo đức cao thượng của các học viên Pháp Luân Công thực hiện theo tiêu chuẩn “Chân Thiện Nhẫn” đã cộng hưởng với lòng tốt trong tâm của công chúng. Hơn một trăm triệu người đã chú ý đến Pháp Luân Công và bắt đầu tập luyện. Pháp Luân Công là một cái gương đại diện cho bên chính mà một cách rất tự nhiên đã làm lộ ra tất cả những thứ bất chính của ĐCSTQ.

Reply With Quote
  #5  
Old 23-03-2008, 12:07 PM
proxy
Học viên
proxy's Avatar
proxy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn

Posts: 941
Default

ĐCSTQ cực kỳ ghen tỵ với cách phổ biến và hoạt động của Pháp Luân Công

Phương cách đặc biệt mà qua đó Pháp Luân Công được phổ biến là được truyền từ người qua người, từ tâm đến với tâm. Pháp Luân Công áp dụng cách quản lý lơi lỏng và ai cũng có thể đến và đi tùy thích. Nó rất khác với cách tổ chức nghiêm ngặt của ĐCSTQ. Bất chấp việc có tổ chức nghiêm ngặt, việc học chính trị và các hoạt động tập thể diễn ra hàng tuần hay nhiều hơn ở các chi bộ đảng của ĐCSTQ chỉ tồn tại trên hình thức. Chỉ một số ít đảng viên đồng ý với hệ tư tưởng của Đảng. Ngược lại, các học viên Pháp Luân Công toàn tâm đi theo nguyên lý “Chân Thiện Nhẫn”. Vì những tác dụng to lớn của Pháp Luân Công trong việc đề cao sức khỏe thể chất và tinh thần của nhân dân, số người tập Pháp Luân Công đã tăng lên nhanh chóng. Các học viên tự nguyện học các bài giảng của Ông Lý Hồng Chí và quảng bá Pháp Luân Công. Trong một thời gian ngắn chỉ khoảng 7 năm, số lượng học viên Pháp Luân Công đã tăng từ không lên đến 100 triệu người. Khi họ tập các bài luyện công vào buổi sáng, tiếng nhạc tập Pháp Luân Công vang lên ở gần như tất cả các công viên ở Trung Quốc.

Đảng Cộng sản Trung Quốc nói rằng Pháp Luân Công “cạnh tranh” giành quần chúng với Đảng và rằng Pháp Luân Công là một “tôn giáo”. Trên thực tế, những điều mà Pháp Luân Công đem đến cho mọi người là văn hóa và cách sống. Nó là một văn hóa do tổ tiên truyền lại và là gốc rễ của truyền thống Trung Quốc mà nhân dân Trung Quốc từ lâu đã đánh mất. Giang Trạch Dân và ĐCSTQ sợ Pháp Luân Công bởi vì một khi mà chuẩn mực đạo đức truyền thống này được công chúng chấp nhận, thì không gì có thể ngăn cản việc nó được phổ biến rộng rãi một cách nhanh chóng. Các tín ngưỡng truyền thống của Trung Quốc đã bị buộc phải ngừng hoạt động và bị ĐCSTQ quấy nhiễu trong hàng thập kỷ. Đây là sự lựa chọn của lịch sử để quay trở về với truyền thống dân tộc. Đó là con đường trở về được đại đa số nhân dân lựa chọn sau khi đã trải qua những khổ nạn và đau đớn. Khi được cấp sự lựa chọn đó, mọi người chắc chắn sẽ phân biệt được đúng sai và nhiều khả năng sẽ rời xa cái ác. Đây chắc chắn sẽ là một sự khước từ và vứt bỏ căn bản đối với những thứ mà ĐCSTQ đã quảng bá. Điều này như là một cú đánh vào điểm yếu chết người của ĐCSTQ. Khi số người học Pháp Luân Công vượt quá số lượng đảng viên của ĐCSTQ, thì ai cũng có thể tưởng tượng ra được sự sợ hãi và ghen tỵ của ĐCSTQ là lớn như thế nào.

Ở Trung Quốc, ĐCSTQ thực hiện chính sách kiểm soát toàn bộ đối với tất cả mọi hoạt động của xã hội. Ở nông thôn, các chi bộ của Đảng Cộng sản tồn tại ở tất cả các làng xã. Ở thành thị, các văn phòng chi bộ đảng của ĐCSTQ có thể được tìm thấy ở tất cả các cơ quan hành chính địa phương. Các chi bộ đảng vươn tới tận gốc rễ của quân đội, chính quyền và các doanh nghiệp. Quyền độc tài tuyệt đối và quyền kiểm soát độc quyền là các biện pháp thiết yếu mà ĐCSTQ sử dụng để duy trì chế độ của nó. Hiến pháp Trung Quốc gọi hiện tượng này một cách hoa mỹ là “kiên định vào sự lãnh đạo của Đảng”. Các học viên Pháp Luân Công, mặt khác, rõ ràng là có khuynh hướng lấy “Chân Thiện Nhẫn” làm nguyên tắc sống của mình. ĐCSTQ coi điều này như là từ chối sự lãnh đạo của Đảng và điều này là tuyệt đối không thể chấp nhận được đối với Đảng.

Đảng Cộng sản Trung Quốc coi thuyết hữu thần của Pháp Luân Công là một mối đe dọa đối với tính hợp pháp của chế độ cộng sản

Một tín ngưỡng hữu thần chân chính chắc chắn sẽ là một thách thức lớn đối với ĐCSTQ. Bởi vì tính hợp pháp của chế độ cộng sản được dựa trên cơ sở của cái gọi là “chủ nghĩa duy vật biện chứng” và một mong muốn xây dựng một “thiên đường trên mặt đất”, nó chỉ có thể dựa vào sự lãnh đạo của “những người đi tiên phong trên thế giới”, gọi là Đảng Cộng sản. Trong khi đó, việc thực hiện thuyết vô thần đã cho phép ĐCSTQ tự do diễn giải thế nào là có đạo đức tốt, thế nào là tốt và xấu. Kết quả là, gần như không còn có chuẩn mực đạo đức hay phân biệt rạch ròi giữa tốt và xấu để mà đối chiếu nữa. Tất cả những gì nhân dân phải ghi nhớ là Đảng luôn luôn “vĩ đại, vinh quang và đúng đắn”.

Tuy nhiên, thuyết hữu thần đem lại cho con người một chuẩn mực không bao giờ thay đổi về tốt và xấu. Các học viên Pháp Luân Công đánh giá đúng sai dựa trên “Chân Thiện Nhẫn”. Điều này rõ ràng đã gây trở ngại cho những nỗ lực trước sau như một của ĐCSTQ hòng “thống nhất tư tưởng của nhân dân”.

Tiếp tục với những phân tích này, vẫn còn nhiều lý do khác nữa. Tuy nhiên, bất kỳ lý do nào trong số năm lý do trên cũng đã đủ chí tử cho ĐCSTQ. Trên thực tế, Giang Trạch Dân đàn áp Pháp Luân Công chính là vì những lý do đó. Giang Trạch Dân đã bắt đầu sự nghiệp của mình bằng những dối trá về quá khứ của mình, nên tất nhiên là ông ta sợ “chân”. Thông qua việc đàn áp nhân dân, ông ta nhanh chóng trở nên thành đạt và có quyền hành trong tay, nên tất nhiên ông ta ghét “thiện”. Ông ta duy trì quyền lực của mình thông qua những cuộc đấu tranh chính trị trong Đảng, nên tất nhiên ông ta ghét “nhẫn”.

Từ một vụ việc nhỏ, chúng ta có thể thấy Giang Trạch Dân cực kỳ nhỏ mọn và ghen ghét đố kỵ như thế nào. Viện bảo tàng tàn tích văn hóa Hà Mỗ Độ [7] ở huyện Dư Diêu (hiện giờ đã được chuyển thành thành phố), tỉnh Triết Giang là một địa danh văn hóa và lịch sử quan trọng được nhà nước bảo tồn. Đầu tiên, Kiều Thạch [8] ký chữ ký lưu niệm cho viện bảo tàng. Tháng 9/1992, Giang Trạch Dân nhìn thấy chữ ký của Kiều Thạch khi ông ta đến thăm viện bảo tàng và ông ta tối xầm mặt lại. Những người đi theo rất lo lắng, vì họ biết rằng Giang không thể chịu được Kiều Thạch và rằng Giang thích khoe khoang đến mức ông ta đi đến đâu cũng viết lưu niệm, thậm chí ngay cả khi ông ta đến thăm phòng cảnh sát giao thông thuộc Sở Công an thành phố Tế Nam và Hội Kỹ sư đã về hưu của thành phố Trịnh Châu. Nhân viên bảo tàng không dám coi thường Giang Trạch Dân nhỏ mọn. Vì vậy, vào tháng 5/1993, với cái cớ là nâng cấp, viện bảo tàng đã thay chữ ký của Kiều Thạch bằng chữ ký của Giang trước khi tái khánh thành.

Nghe nói Mao Trạch Đông có “bốn tập sách gồm các bài viết sâu sắc và uy quyền”, còn Tuyển tập các tác phẩm của Đặng Tiểu Bình có “lý thuyết mèo” [9] với một mùi vị có tính thực tiễn. Giang Trạch Dân vắt kiệt óc mới chỉ có thể ra được ba câu nhưng ông ta nói rằng đã đưa ra học thuyết “Ba đại diện”. Nó được xuất bản thành một cuốn sách và được ĐCSTQ quảng bá tại tất cả các cấp chính quyền, nhưng nó chỉ có thể bán được là vì mọi người buộc phải mua nó. Tuy nhiên các đảng viên vẫn không tôn trọng Giang Trạch Dân một chút nào. Họ truyền nhau những lời bàn tán về quan hệ của ông ta với một ca sĩ, các tình tiết đáng xấu hổ về việc ông ta hát bài “O Sole Mio” khi đi công tác nước ngoài, và việc ông ta chải đầu trước mặt Vua Tây Ban Nha. Khi người sáng lập Pháp Luân Công là Ông Lý Hồng Chí, người được sinh ra là một người dân bình thường, giảng bài, hội trường chật kín các giáo sư, chuyên gia và các sinh viên Trung Quốc du học ở nước ngoài. Nhiều người có học vị tiến sĩ, thạc sĩ đã bay hàng ngàn dặm đến để nghe các bài giảng của ông. Khi Ông Lý giảng một cách hùng hồn trên bục giảng trong nhiều giờ đồng hồ, ông không phải dùng bất kỳ một lời ghi chép trên giấy nào. Sau đó, bài giảng có thể được chép lại trên giấy và được xuất bản thành sách. Tất cả những điều này là không thể chịu được đối với một người rỗng tuếch nhưng lại tự phụ, đố kỵ và nhỏ mọn như Giang Trạch Dân.

Giang Trạch Dân sống một cuộc sống cực kỳ lãng phí, đầy dục vọng và hủ bại. Ông ta tiêu 900 triệu nhân dân tệ (hơn 110 triệu đô la Mỹ) để mua một chiếc máy bay xa xỉ để dùng cho riêng mình. Giang thường rút tiền từ các công quỹ, khoảng hàng chục tỷ, để cho con trai ông ta làm ăn. Ông ta đưa bà con họ hàng và những kẻ bợ đỡ mình lên làm ở các chức vụ cao cấp trên cả cấp bộ trưởng, và ông ta viện đến cả các biện pháp cực đoan và liều lĩnh để che đậy việc tham nhũng và các tội ác của phe cánh tay chân ông ta. Với tất cả những lý do này, Giang sợ uy lực đạo đức của Pháp Luân Công, và ông ta lại càng sợ rằng các đề tài về thiên đường, địa ngục, và nguyên lý thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo mà Pháp Luân Công đề cập đến là sự thật trên thực tế.

Mặc dù Giang nắm trong tay quyền lực cao nhất trong ĐCSTQ, nhưng bởi vì ông ta thiếu thành tích và khả năng chính trị, nên ông ta thường xuyên lo lắng rằng ông ta sẽ bị đánh bật ra khỏi vị trí quyền lực giữa những cuộc đấu tranh giành quyền lực tàn nhẫn của ĐCSTQ. Ông ta rất nhạy cảm về địa vị của mình là trung tâm của quyền lực. Để tiêu diệt những người bất đồng với mình, ông ta lén lút bày mưu để trừ khử những kẻ thù chính trị của ông ta là hai anh em Dương Thượng Côn và Dương Bạch Băng. Tại Đại hội lần thứ 15 của Ban chấp hành Trung ương (BCHTW) ĐCSTQ năm 1997 và Đại hội lần thứ 16 của BCHTW năm 2002, Giang đã buộc những đối thủ của ông ta phải rời bỏ chức vụ. Nhưng mặt khác ông ta đã phớt lờ những quy định liên quan và kiên quyết bám lấy vị trí của mình.

Năm 1989, Tổng bí thư mới của ĐCSTQ Giang Trạch Dân tổ chức một cuộc họp báo gặp mặt các phóng viên cả trong và ngoài nước. Một nhà báo người Pháp hỏi về câu chuyện của một nữ sinh viên, người mà do có liên quan đến phong trào sinh viên ngày mùng 4 tháng 6 trên Quảng trường Thiên An Môn đã bị chuyển đến một nông trại ở tỉnh Tứ Xuyên để vác gạch từ chỗ này sang chỗ khác và bị những nông dân địa phương hãm hiếp lặp đi lặp lại nhiều lần. Giang trả lời, “Tôi không biết điều đó có phải là sự thực hay không, nhưng cô ta là một kẻ gây rối bạo loạn. Nên nếu điều đó là sự thực thì cô ta cũng đáng bị như vậy”. Trong Đại Cách mạng Văn hóa, Trương Chí Tân [10] cũng bị hãm hiếp tập thể và cổ họng của cô bị cắt cho hở ra (để ngăn không cho cô tiết lộ sự thực) khi cô bị giam trong tù. Giang Trạch Dân có thể cũng nghĩ rằng cô cũng đáng bị đối xử như vậy. Chúng ta có thể dễ dàng thấy rằng Giang Trạch Dân có tính tàn nhẫn và tâm lý biến thái như một kẻ côn đồ.

Tóm lại, lòng ham muốn quyền độc tài, sự tàn bạo, và nỗi sợ “Chân Thiện Nhẫn” của Giang Trạch Dân là những lý do để ông ta phát động chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công một cách mất hết cả lý trí. Điều này rất tương đồng với cách hoạt động của ĐCSTQ.

******************

III. Giang Trạch Dân và ĐCSTQ lợi dụng lẫn nhau

Giang Trạch Dân nổi tiếng với thói khoe trương và các thủ đoạn chính trị. Ông ta nổi tiếng là bất tài và ngu dốt. Mặc dù ông ta toàn tâm với ý định “tiêu diệt” Pháp Luân Công xuất phát từ sự phẫn uất cá nhân, nhưng ông ta đã không thể làm gì nhiều, bởi vì Pháp Luân Công có nguồn gốc từ văn hóa truyền thống Trung Quốc và đã trở nên phổ biến tới mức được xã hội chấp nhận trên diện rộng. Tuy nhiên, các cơ chế bạo ngược của ĐCSTQ được hoàn thiện qua nhiều phong trào chính trị đã hoạt động rất thành thục và ĐCSTQ có ý định nhổ tận gốc Pháp Luân Công. Giang Trạch Dân đã lợi dụng địa vị của ông ta là Tổng bí thư của ĐCSTQ và tự ý phát động chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công. Hiệu ứng của việc câu kết và cộng hưởng giữa Giang Trạch Dân và ĐCSTQ giống như một trận lở tuyết do những tiếng hò hét của người leo núi gây ra.

Trước khi Giang chính thức ra lệnh đàn áp Pháp Luân Công, ĐCSTQ đã bắt đầu ngăn cấm, theo dõi, điều tra và bịa đặt với âm mưu nhằm buộc tội Pháp Luân Công. Tà ma của ĐCSTQ theo bản năng đã cảm thấy sợ “Chân Thiện Nhẫn”, chưa kể đến sự phổ biến nhanh chóng chưa từng có của pháp môn. Những nhân viên công an mật của ĐCSTQ đã thâm nhập vào Pháp Luân Công ngay từ năm 1994, nhưng họ không thể tìm được một lỗi nào, và một số thậm chí đã bắt đầu tập luyện Pháp Luân Công một cách nghiêm chỉnh. Năm 1996, tờ Quang Minh Nhật Báo đã vi phạm “Ba Hạn chế”, một chính sách của nhà nước đối với khí công (có nghĩa là nhà nước không “ủng hộ, can thiệp hay lên án” các hoạt động khí công), và đăng một bài báo lăng mạ những tư tưởng của Pháp Luân Công. Sau đó, những chính trị gia xuất thân từ ngành công an và với danh hiệu là “những nhà khoa học” liên tục tấn công Pháp Luân Công. Vào đầu năm 1997, La Cán, Bí thư Ban Chính trị và Pháp luật của Ban chấp hành Trung ương ĐCSTQ đã lợi dụng quyền lực của mình và ra lệnh cho Cục Công an thực hiện một cuộc điều tra trên toàn quốc đối với Pháp Luân Công với mục đích tìm cho ra những lỗi để bào chữa cho việc cấm Pháp Luân Công. Sau khi các bộ phận trên toàn quốc báo cáo lên là không tìm được bằng chứng nào, La Cán đã ra thông tư số 555 – “Thông báo về việc bắt đầu một cuộc điều tra đối với Pháp Luân Công” thông qua Cục 1 của Bộ Công an (còn gọi là Cục An ninh Chính trị). Đầu tiên ông ta buộc tội Pháp Luân Công là một “tà giáo” và sau đó ra lệnh cho các Sở Công an trên toàn quốc điều tra một cách có hệ thống đối với Pháp Luân Công, sử dụng các nhân viên mật để thu thập chứng cớ. Cuộc điều tra đã không tìm thấy chứng cớ nào để hỗ trợ cho sự buộc tội của ông ta.

Trước khi ĐCSTQ, một tổ chức của tà ma, có thể bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công, nó cần phải có một người lý tưởng để khởi động những cơ chế cho việc đàn áp. Việc người đứng đầu ĐCSTQ xử lý vấn đề như thế nào là rất quan trọng. Với tư cách là một cá nhân, người đứng đầu ĐCSTQ có thể có cả hai mặt thiện và ác – hai mặt đối lập của nhân tính. Nếu ông ta chọn đi theo phần thiện của mình, thì ông ta có thể tạm thời hạn chế được sự bùng nổ của bản tính bại hoại của Đảng; còn nếu không thì bản chất tà ác của ĐCSTQ sẽ hiển lộ đầy đủ.

Trong phong trào sinh viên đòi quyền dân chủ năm 1989, Triệu Tử Dương, lúc đó là Tổng bí thư của ĐCSTQ, hoàn toàn không có ý định đàn áp các sinh viên. Mà là tám vị lão thành của đảng đang nắm quyền kiểm soát ĐCSTQ kiên quyết đàn áp sinh viên. Đặng Tiểu Bình lúc đó nói rằng, “(Chúng ta sẽ) giết 200 nghìn người để đổi lấy 20 năm ổn định”. Cái gọi là “20 năm ổn định” ấy thực chất là 20 năm nắm quyền của ĐCSTQ. Ý tưởng này phù hợp với mục đích căn bản của ĐCSTQ là nắm quyền cai trị độc tài, vì vậy nó đã được ĐCSTQ chấp thuận.

Liên quan đến vấn đề Pháp Luân Công, trong số bảy Ủy viên Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị Ban chấp hành Trung ương ĐCSTQ, Giang Trạch Dân là người duy nhất quyết định đàn áp. Cái cớ mà Giang đưa ra là nó liên quan đến “sự sống còn của Đảng và đất nước”. Điều này đã động đến dây thần kinh nhạy cảm nhất của ĐCSTQ và kích thích xu hướng đấu tranh của ĐCSTQ. Nỗ lực của Giang Trạch Dân nhằm duy trì quyền lực cá nhân của ông ta và nỗ lực của ĐCSTQ nhằm duy trì quyền thống trị độc tài của một đảng duy nhất là rất thống nhất với nhau ở điểm này.

Buổi tối ngày 19/07/1999, Giang Trạch Dân chủ tọa một cuộc họp gồm những quan chức cao cấp nhất của ĐCSTQ. Ông ta với quyền lực chính trị của mình đã bất chấp luật pháp, đã lấy tư cách cá nhân “thống nhất” nhận định của tất cả các thành viên có mặt, và đã lấy tư cách cá nhân để quyết định phát động một chiến dịch đàn áp quy mô lớn đối với Pháp Luân Công. Khi ra lệnh cấm Pháp Luân Công, ông ta đã nhân danh chính phủ Trung Quốc và lừa dối công chúng. ĐCSTQ, chính phủ Trung Quốc, và những cơ chế bạo lực của ĐCSTQ đã được sử dụng toàn bộ và triệt để trong một cuộc đàn áp với thế áp đảo đối với hàng triệu học viên Pháp Luân Công vô tội.

Nếu Tổng bí thư ĐCSTQ vào lúc đó là một ai khác chứ không phải Giang Trạch Dân, thì cuộc đàn áp Pháp Luân Công sẽ không xảy ra. Ở khía cạnh đó, chúng ta có thể nói rằng ĐCSTQ đã sử dụng Giang Trạch Dân.

Mặt khác, nếu ĐCSTQ đã không gây ra quá nhiều nợ máu do bản chất côn đồ, vô đạo đức và man rợ của nó, thì nó sẽ không coi Pháp Luân Công là một hiểm họa. Nếu không có quyền kiểm soát toàn bộ và rộng khắp của ĐCSTQ đối với tất cả các bộ phận của xã hội, thì ý định đàn áp Pháp Luân Công của Giang Trạch Dân sẽ không có được sự tổ chức, nguồn tài chính, và sự tuyên truyền, hay ủng hộ của những người trong ngành ngoại giao, nhân lực và thiết bị, hay sự hỗ trợ của hệ thống nhà tù, cảnh sát, Bộ An ninh Quốc gia, và quân đội, hay cái gọi là “sự ủng hộ” của giới tôn giáo, khoa học và công nghệ, các đảng dân chủ, các công đoàn lao động, Đoàn Thanh niên, Hội phụ nữ, v.v…Ở khía cạnh này, chúng ta có thể nói rằng Giang Trạch Dân đã sử dụng ĐCSTQ.

******************

Reply With Quote
  #6  
Old 23-03-2008, 12:11 PM
proxy
Học viên
proxy's Avatar
proxy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn

Posts: 941
Default

IV. Giang Trạch Dân sử dụng ĐCSTQ để đàn áp Pháp Luân Công như thế nào

Bằng cách lợi dụng nguyên tắc tổ chức của ĐCSTQ là “toàn Đảng phải tuân theo Ban chấp hành Trung ương”, Giang Trạch Dân đã lợi dụng bộ máy nhà nước do ĐCSTQ kiểm soát để phục vụ mục đích đàn áp Pháp Luân Công. Các tổ chức do ĐCSTQ kiểm soát bao gồm quân đội, các cơ quan truyền thông đại chúng, công an, cảnh sát vũ trang, các lực lượng an ninh quốc gia, hệ thống tư pháp, Quốc hội, các nhân viên ngoại giao, cũng như các nhóm ngụy tôn giáo. Quân đội và cảnh sát vũ trang, tất cả đều thuộc quyền kiểm soát của ĐCSTQ, đã trực tiếp tham gia vào việc bắt cóc và bắt giữ các học viên Pháp Luân Công. Các cơ quan truyền thông đại chúng ở Trung Quốc đã giúp đỡ chế độ của Giang truyền bá những lời vu khống dối trá và bôi nhọ Pháp Luân Công. Hệ thống an ninh quốc gia đã bị Giang Trạch Dân lợi dụng trên tư cách cá nhân để thu thập và trình báo thông tin, bịa đặt ra những lời giả dối vu khống, và làm sai lệch các thông tin thu thập được. Quốc hội và hệ thống pháp luật đã khoác lên diện mạo “luật pháp” và bộ trang phục “pháp quyền” để bào chữa cho những tội ác của Giang Trạch Dân và ĐCSTQ, thực sự đã dối lừa được tất cả nhân dân. Họ đã tự biến mình thành một công cụ để phục vụ và bảo vệ Giang Trạch Dân. Đồng thời, hệ thống ngoại giao đã truyền bá những lời vu khống dối trá trong cộng đồng quốc tế và lôi kéo chính phủ các nước, các quan chức cao cấp và các cơ quan truyền thông đại chúng quốc tế bằng những món mồi chính trị và kinh tế để họ giữ im lặng về vấn đề đàn áp Pháp Luân Công.

Trong phiên làm việc của Ban chấp hành Trung ương ĐCSTQ mà ở đó lệnh đàn áp Pháp Luân Công được đưa ra, Giang Trạch Dân đã tuyên bố, “Tôi không tin rằng ĐCSTQ không thể chiến thắng Pháp Luân Công”. Trong việc hoạch định chiến lược đàn áp, có ba chính sách đã được đưa ra thực thi: “bôi nhọ thanh danh [các học viên Pháp Luân Công], vắt kiệt tài chính, và hủy hoại thân thể”. Một chiến dịch đàn áp tổng lực sau đó đã được tiến hành.

Lợi dụng các phương tiện thông tin đại chúng để phong tỏa thông tin

Chính sách “bôi nhọ thanh danh [các học viên Pháp Luân Công]” đã và đang được thực hiện bởi những phương tiện thông tin đại chúng nằm dưới quyền kiểm soát tuyệt đối của ĐCSTQ. Bắt đầu từ 22/07/1999, ngày thứ ba của chiến dịch bắt giữ các học viên Pháp Luân Công trên toàn quốc, những phương tiện thông tin đại chúng do ĐCSTQ kiểm soát bắt đầu một cuộc oanh tạc dữ dội tổng lực tuyên truyền chống Pháp Luân Công. Hãy lấy Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) có trụ sở ở Bắc Kinh làm ví dụ. Trong những tháng còn lại của năm 1999, CCTV phát 7 tiếng đồng hồ mỗi ngày những đoạn băng được dàn dựng trước nhằm truyền bá những lời vu khống bịa đặt về Pháp Luân Công. Những người sản xuất những chương trình này bắt đầu bằng cách bóp méo và làm giả những lời giảng của Ông Lý Hồng Chí là người sáng lập Pháp Luân Công rồi sau đó xen thêm vào những trường hợp của cái gọi là tự tử, giết người, và tử vong do từ chối điều trị y tế. Họ đã làm mọi điều họ có thể làm để bôi nhọ và bịa đặt về Pháp Luân Công và người sáng lập.

Trường hợp được truyền bá nhiều nhất là bỏ từ “không” ra khỏi điều Ông Lý Hồng Chí đã từng nói trong một lần nói chuyện với mọi người, rằng “Sự kiện về cái gọi là trái đất nổ tung không tồn tại”. Chương trình của CCTV đổi câu nói này thành: “Việc trái đất nổ tung là có tồn tại”, và vì vậy đặt điều rằng Pháp Luân Công tuyên truyền về ngày tận thế. Những thủ đoạn dối trá cũng được dùng để lừa gạt công chúng, ví dụ như đổ tội cho các học viên Pháp Luân Công. Một vụ giết người do Phó Di Bân, một người bị loạn thần kinh gây ra ở Bắc Kinh và một vụ đầu độc chết người do một kẻ ăn xin ở tỉnh Triết Giang đều bị đổ tội cho Pháp Luân Công. ĐCSTQ sau đó dùng các phương tiện thông tin đại chúng để kích động sự thù hận trong công chúng đã bị họ lừa gạt để bào chữa và tìm kiếm sự ủng hộ cho chiến dịch đàn áp đẫm máu không được nhân dân ủng hộ này.

Hơn 2000 tờ báo, hơn 1000 quyển tạp chí, và hàng trăm đài phát thanh và truyền hình địa phương dưới quyền kiểm soát tuyệt đối của ĐCSTQ đã trở nên quá tải vì chiến dịch tuyên truyền bôi nhọ tổng lực chống Pháp Luân Công. Những chương trình tuyên truyền này còn được truyền bá xa hơn nữa tới tất cả các nước khác thông qua các cơ quan thông tấn của chính phủ Trung Quốc như Tân Hoa Xã, Dịch vụ Tin tức Trung Quốc, Cơ quan thông tấn Trung Quốc Hồng Công, và các phương tiện thông tin đại chúng khác ở hải ngoại do ĐCSTQ kiểm soát. Dựa trên thống kê chưa đầy đủ, chỉ trong vòng 6 tháng, hơn 300 nghìn bài báo và chương trình nhằm vào việc bôi nhọ Pháp Luân Công đã được xuất bản hoặc phát đi trên sóng phát thanh và truyền hình, đầu độc tâm trí của vô số người bị họ lừa gạt.

Tại các Sứ quán và Lãnh sự quán của Trung Quốc ở hải ngoại, một số lượng lớn các tập truyền đơn, đĩa CD, và ấn phẩm phê phán và giả vờ “vạch trần” Pháp Luân Công đã được trưng bày. Các mục đặc biệt đã được thiết lập trên trang web của Bộ Ngoại giao Trung Quốc để phê phán và “vạch trần” Pháp Luân Công. Hơn nữa, tại hội nghị thượng đỉnh Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á Thái Bình Dương (APEC) vào cuối năm 1999 tổ chức ở Niu-Di-lân, Giang Trạch Dân đã hoàn toàn thêu dệt những lời giả dối và phân phát các cuốn sách nhỏ phỉ báng Pháp Luân Công cho tất cả các nguyên thủ quốc gia của hơn 10 nước tham gia hội nghị. Ở Pháp, Giang Trạch Dân đã vi phạm Hiến pháp Trung Quốc khi gọi Pháp Luân Công là một “tà giáo” khi nói chuyện với các hãng tin quốc tế nhằm “bôi nhọ thanh danh [các học viên Pháp Luân Công]”.

Đám mây đen của cuộc đàn áp bóp nghẹt cả đất nước Trung Quốc là dấu hiệu cho thấy rằng một cái gì đó tương tự như Cách mạng Văn hóa lại chuẩn bị bắt đầu.

Hèn hạ nhất là cái gọi là vụ “tự thiêu” được dàn dựng vào tháng 01/2001, được đưa tin trên toàn thế giới với tốc độ chưa từng có thông qua Tân Hoa Xã để vu vạ cho Pháp Luân Công. Vụ việc đó cho đến nay đã bị nhiều tổ chức quốc tế phê phán, bao gồm cả Tổ chức phi chính phủ Giáo dục Quốc tế và Chương trình Phát triển của Liên hợp quốc có trụ sở tại Giơ-ne-vơ, vì nó là hành động do chính phủ dàn dựng nhằm để lừa gạt nhân dân. Trong khi thẩm vấn, một thành viên của tổ làm chương trình truyền hình đó đã công nhận rằng một số cảnh phát trên CCTV trên thực tế là đã được quay lại sau này. Bản chất lưu manh của những kẻ đàn áp thế là đã quá rõ ràng. Người ta không thể không tự hỏi làm sao mà những “đệ tử Pháp Luân Công không nao núng trước cái chết“ này (nói đến những người tự thiêu) lại có thể hợp tác như vậy với các nhà chức trách ĐCSTQ để họ quay lại những cảnh tự thiêu một lần nữa.

Không có lời dối trá nào có thể tồn tại trong ánh sáng ban ngày. Trong khi tuyên truyền bịa đặt những lời giả dối, ĐCSTQ cũng đã làm tất cả những gì họ có thể làm với quyền lực trong tay để ngăn cản những thông tin đúng sự thực không đến được tới nhân dân. Nó không ngừng bịt miệng các bản tin ở nước ngoài về các hoạt động của Pháp Luân Công cũng như những lời thanh minh hợp lý của các học viên Pháp Luân Công. Tất cả các quyển sách của Pháp Luân Công đã bị tiêu hủy hết không còn lại gì. Các biện pháp cực đoan đã được sử dụng để ngăn chặn không cho các hãng tin nước ngoài phỏng vấn các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc, bao gồm cả việc trục xuất cả các nhà báo ra khỏi Trung Quốc, gây sức ép với các hãng tin nước ngoài, hay bắt buộc họ phải giữ im lặng bằng cách đe dọa sẽ cấm họ không được hoạt động ở Trung Quốc.

Đối với những học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc cố gắng gửi ra nước ngoài những sự thực về Pháp Luân Công và những tài liệu ghi lại sự đàn áp vô nhân đạo của chính phủ Trung Quốc, ĐCSTQ cũng áp dụng các biện pháp cực kỳ tàn bạo để ngăn chặn và đàn áp họ. Lý Diễm Hoa, một phụ nữ khoảng 60 tuổi sống ở thành phố Đại Thạch Kiều tỉnh Liêu Ninh. Bà bị cảnh sát bắt cóc khi đang phân phát những tài liệu sự thực về cuộc đàn áp Pháp Luân Công ngày 01/02/2001 và bị cảnh sát đánh đập đến chết. Để che đậy những tội ác của họ, cảnh sát nói rằng bà bị chết là do “bị Pháp Luân Công mê hoặc”.

Riêng ở Trường Đại học Tổng hợp Thanh Hoa, hơn một chục giảng viên và sinh viên bị phạt tù rất nặng vì phân phát tài liệu sự thực về Pháp Luân Công. Sau khi vạch rõ sự thực về việc cô Nguỵ Tình Diễm, một học viên Pháp Luân Công và là sinh viên cao học của Đại học Tổng hợp Trùng Khánh bị hãm hiếp trong khi bị giam giữ, bảy học viên Pháp Luân Công ở Trùng Khánh đã bị kết án những án tù rất nhiều năm.

Áp đặt hình phạt và lục soát nhà bừa bãi

Toàn bộ bộ máy nhà nước của ĐCSTQ đã thực hiện chính sách “vắt kiệt tài chính [các học viên Pháp Luân Công]”. Trong hơn 5 năm kể từ khi cuộc đàn áp bắt đầu, hàng trăm nghìn học viên Pháp Luân Công đã bị phạt từ hàng nghìn nhân dân tệ cho đến hàng chục nghìn nhân dân tệ nhằm đe dọa họ và làm cho họ mất mát nghiêm trọng về mặt tài chính. Không có một lời giải thích nào, các chính quyền địa phương, các cơ quan, các đồn cảnh sát và sở công an đã tùy tiện áp dụng những hình phạt này. Những người bị bắt buộc phải nộp phạt không nhận được bất kể một hóa đơn thu tiền nào và không được giải thích là họ đã phạm vào luật lệ nào. Không có bất kể một thủ tục hành chính hợp lệ nào.

Lục soát nhà là một dạng khác của cướp bóc và dọa nạt các học viên Pháp Luân Công. Những người kiên định với tín ngưỡng của mình đã phải đối mặt với việc bị lục soát nhà mà không có lệnh khám nhà, và cảnh sát có thể khám xét nơi ở của họ bất cứ lúc nào. Tiền và những thứ có giá trị khác của họ đã bị tịch thu mà không có một lời giải thích nào. Ở những khu vực nông thôn, thậm chí lúa gạo dự trữ và những sản phẩm lương thực khác cũng không thoát khỏi bị tịch thu. Cũng tương tự, không một thứ gì mà các học viên Pháp Luân Công bị tịch thu là được ghi chép vào sổ sách của chính quyền hay được cấp giấy biên nhận. Thường thì những kẻ tịch thu tài sản của các học viên giữ lại những tài sản đó để làm của riêng cho mình.

Đồng thời, các học viên Pháp Luân Công cũng phải đối mặt với hình phạt là bị buộc thôi việc. Ở những khu vực nông thôn thì chính quyền dọa tịch thu đất của các học viên. ĐCSTQ cũng không bỏ qua những người già đã về hưu. Lương hưu của họ cũng bị ngừng chi trả và chính quyền cũng đuổi họ ra khỏi nhà không cho ở nữa. Một số học viên Pháp Luân Công có doanh nghiệp riêng đã bị tịch thu tài sản và phong tỏa tài sản ở ngân hàng.

Khi thực hiện những chính sách này, ĐCSTQ đã thi hành biện pháp ‘định tội do liên đới’. Có nghĩa là, nếu họ tìm thấy các học viên Pháp Luân Công ở bất kỳ cơ quan, đơn vị hay doanh nghiệp nhà nước nào, thì lãnh đạo và nhân viên của những cơ quan này sẽ không được nhận thưởng và không được thăng chức. Mục đích là để kích động sự thù hận đối với các học viên Pháp Luân Công trong xã hội. Họ hàng thân quyến của các học viên Pháp Luân Công cũng phải đối mặt với những đe dọa bị đuổi việc, con cái của họ sẽ bị đuổi học, và bị đuổi ra khỏi nhà. Tất cả những biện pháp này đều nhằm cùng một mục đích: cắt đứt tất cả các nguồn thu nhập của những học viên Pháp Luân Công để bắt buộc họ từ bỏ tín ngưỡng của mình.

Tra tấn tàn bạo và giết người bừa bãi

Chính sách rùng rợn “hủy hoại thân thể [các học viên Pháp Luân Công]” đã được thực hiện trước hết bởi cảnh sát, các cơ quan công tố [11] và hệ thống tòa án ở Trung Quốc. Dựa trên thống kê của trang web Minh Huệ, ít nhất 1.143 học viên Pháp Luân Công đã chết vì bị đàn áp trong 5 năm qua. Số trường hợp tử vong xảy ra ở trên 30 tỉnh, khu vực tự trị, và các thành thị dưới quyền lãnh đạo trực tiếp của chính quyền trung ương. Cho đến khoảng 01/10/2004, tỉnh có số người bị giết chết được thống kê lớn nhất là Hắc Long Giang, theo sau là Cát Lâm, Liêu Ninh, Hà Bắc, Sơn Đông, Tứ Xuyên, và Hồ Bắc. Người trẻ nhất bị giết hại chỉ mới 10 tháng tuổi, người nhiều tuổi nhất bị giết chết là 82 tuổi. Phụ nữ chiếm 51,3%. Những người hơn 50 tuổi chiếm 38,8%. Các quan chức ĐCSTQ đã bí mật công nhận rằng số học viên Pháp Luân Công trên thực tế đã bị chết vì bị đàn áp còn cao hơn nhiều.

Những thủ đoạn tra tấn tàn bạo đối với các học viên Pháp Luân Công là rất nhiều và đa dạng. Đánh đập, quật gậy, giật điện, bắt đứng ngoài tuyết, trói bằng dây thừng, còng tay và cùm chân trong thời gian dài, dùng lửa đốt, làm bỏng bằng thuốc lá đang cháy hoặc sắt nung đỏ, bị còng tay và treo lên không trung, bị bắt phải đứng hay quỳ trong thời gian dài, bị đóng tăm tre hoặc dây thép, bị lạm dụng tình dục, bị hãm hiếp… đây chỉ là một vài ví dụ. Vào tháng 10/2000, cai ngục ở Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia ở tỉnh Liêu Ninh luật hết quần áo của 18 học viên nữ và quẳng họ vào xà-lim nam để tù nhân nam hãm hiếp và lạm dụng tùy thích. Tất cả những tội ác này đã được ghi lại đầy đủ và nhiều đến mức không thể liệt kê được.

Một dạng phổ biến nữa trong số nhiều thủ đoạn tra tấn vô nhân đạo là việc lạm dụng “điều trị thần kinh”. Các học viên Pháp Luân Công bình thường, rất có lý trí và khỏe mạnh đã bị giam giữ bất hợp pháp trong các bệnh viện tâm thần và bị tiêm những loại thuốc không rõ tên có khả năng hủy hoại hệ thần kinh trung ương của con người. Kết quả là một số học viên đã bị tàn phế một phần hoặc toàn bộ thân thể. Một số đã bị mù cả hai mắt hoặc điếc cả hai tai. Một số bị hủy hoại cơ hoặc các cơ quan nội tạng. Một số đã bị mất một phần hoặc toàn bộ trí nhớ và bị trì trệ thần kinh. Các cơ quan nội tạng của một số học viên đã bị hủy hoại nghiêm trọng. Một số đã bị hoàn toàn suy sụp thần kinh. Một số thậm chí đã bị chết không lâu sau khi bị tiêm thuốc.

Các thống kê cho thấy rằng các trường hợp học viên Pháp Luân Công bị đàn áp bằng “điều trị thần kinh” đã lan ra đến 23 trong số 33 tỉnh, khu tự trị, và thành phố dưới quyền lãnh đạo trực tiếp của chính quyền trung ương ở Trung Quốc. Ít nhất 100 bệnh viện thần kinh ở các cấp tỉnh, thành phố, quận huyện đã tham gia vào việc đàn áp. Dựa trên số lượng và phân bố của những trường hợp này, rõ ràng là việc lạm dụng thuốc thần kinh đối với các học viên Pháp Luân Công là một chính sách từ trên xuống, có kế hoạch kỹ càng và được thực hiện một cách có hệ thống. Ít nhất có 1000 học viên Pháp Luân Công có thần kinh hoàn toàn khỏe mạnh đã bị cưỡng chế đưa đến các bệnh viện thần kinh hay các trung tâm cai nghiện ma túy. Nhiều người trong số họ đã bị cưỡng chế tiêm hoặc nuốt nhiều loại thuốc có khả năng hủy diệt hệ thần kinh của con người. Các học viên Pháp Luân Công này cũng bị trói bằng dây thừng và bị tra tấn bằng dùi cui điện. Ít nhất 15 người đã bị chết vì bị tra tấn quá dã man theo cách này.

Phòng 610 đã vươn những xúc tu của nó vượt qua cả giới hạn của luật pháp

Ngày 07/06/1999, Giang Trạch Dân đã phỉ báng Pháp Luân Công một cách vô căn cứ trong một buổi họp của Bộ chính trị ĐCSTQ. Ông ta coi vấn đề Pháp Luân Công như là một vấn đề “đấu tranh giai cấp”, gọi các học viên Pháp Luân Công là kẻ thù chính trị của ĐCSTQ, kích thích phản xạ đấu tranh của ĐCSTQ, và ra lệnh thiết lập “Phòng Xử lý Vấn đề Pháp Luân Công” thuộc Ban chấp hành Trung ương ĐCSTQ. Vì nó được thành lập vào ngày 10 tháng 6 nên nó được gọi là “Phòng 610”. Sau đó, các phòng 610 đã được thiết lập trên toàn quốc ở tất cả các cấp chính quyền, từ cao nhất cho đến thấp nhất, chuyên phụ trách tất cả các vấn đề liên quan đến việc đàn áp Pháp Luân Công. Ủy ban Chính trị và Luật pháp, các cơ quan thông tin đại chúng, các cơ quan công an, các cơ quan công tố, hệ thống tòa án, các cơ quan an ninh quốc gia, dưới sự lãnh đạo của Ban chấp hành Trung ương ĐCSTQ đều phải làm việc như những tên côn đồ đâm thuê chém mướn cho Phòng 610. Phòng 610 về mặt hình thức là chịu trách nhiệm trực tiếp trước Hội đồng Nhà nước nhưng trên thực tế nó là một tổ chức Đảng được phép tồn tại ngoài khuôn khổ của nhà nước và chính phủ Trung Quốc, không phải chịu bất kể giới hạn của luật pháp, quy định hay chính sách quốc gia nào. Nó là một tổ chức toàn quyền rất giống với Gestapo của Đức Quốc xã có mọi quyền lực vượt trên cả các hệ thống luật pháp và tòa án, sử dụng các nguồn lực của đất nước một cách tùy ý. Ngày 22/07/1999, sau khi Giang Trạch Dân ra lệnh đàn áp Pháp Luân Công, Tân Hoa Xã đã công bố các bài phát biểu của những người phụ trách Ban tổ chức Trung ương ĐCSTQ và Ban Tuyên giáo Trung ương ĐCSTQ hoàn toàn ủng hộ cuộc đàn áp Pháp Luân Công do Giang Trạch Dân phát động. Tất cả những cơ quan này đã hợp tác với nhau dưới sự tổ chức chặt chẽ của ĐCSTQ để thực thi mưu đồ độc ác của Giang Trạch Dân.

Đã có quá nhiều trường hợp chứng tỏ rằng các cơ quan công an, các cơ quan công tố, các tòa án nhân dân không có quyền quyết định đối với các trường hợp liên quan đến Pháp Luân Công. Họ phải tuân theo lệnh của Phòng 610. Khi các thân nhân của nhiều học viên Pháp Luân Công bị bắt, bị giam và bị tra tấn đến chết chất vấn và khiếu nại các cơ quan công an, các cơ quan công tố, các tòa án nhân dân, họ được thông báo là Phòng 610 sẽ quyết định tất cả.

Tuy nhiên, sự tồn tại của Phòng 610 là không có cơ sở pháp lý nào cả. Khi nó ra lệnh cho tất cả các cơ quan trong hệ thống của ĐCSTQ, thường là không có văn bản chỉ thị hay thông báo gì cả, mà chỉ có thông báo bằng miệng. Hơn nữa, nó quy định rằng tất cả những ai nhận lệnh đều bị cấm ghi âm, ghi hình và thậm chí cả không được ghi chép điều gì lên giấy.

Việc sử dụng loại cơ quan độc tài tạm thời này là một chiến thuật mà Đảng thường áp dụng, hoàn toàn bất chấp luật pháp. Trong tất cả các phong trào thanh trừ chính trị trước đây, Đảng luôn luôn sử dụng các chiến thuật bất quy tắc và thiết lập các cơ quan tạm thời bất quy tắc như Đội Cách mạng Văn hóa Trung ương để lãnh đạo và truyền bá chính sách tàn bạo của ĐCSTQ ra toàn bộ đất nước.

Trong thời gian cầm quyền độc tài lâu dài và cai trị với nắm đấm sắt, ĐCSTQ đã tạo ra một hệ thống khủng bố nhà nước tà ác nhất và tàn bạo nhất sử dụng bạo lực, những lời bịa đặt dối trá và phong tỏa thông tin. Sự vô nhân đạo và cấp độ lừa gạt của nó đã đạt đến trình độ chuyên nghiệp cao. Quy mô của nó là chưa từng có. Trong tất cả những phong trào chính trị trước đó, ĐCSTQ đã tích lũy được các thủ đoạn và kinh nghiệm có hệ thống và có hiệu lực để phạt, làm hại và giết hại nhân dân theo những cách dã man nhất, xảo quyệt nhất và lá mặt lá trái nhất không thể tưởng tượng được. Trong một trường hợp được nhắc đến trước đây, người chồng đã không thể chịu đựng được những đe dọa và quấy nhiễu của cảnh sát và đã giết chết người vợ tốt bụng của mình. Đây là quả ác của chính sách khủng bố mang tính nhà nước của ĐCSTQ, bao gồm việc lừa gạt dân chúng thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, gây sức ép về mặt chính trị, đàn áp cả những người có liên hệ, và đe dọa nhằm mục đích làm biến dị nhân tính và kích động lòng thù hận.

Sử dụng quân đội và các nguồn lực tài chính của đất nước vào việc đàn áp

ĐCSTQ kiểm soát tất cả các lực lượng quân đội của nhà nước, cho phép nó làm mọi thứ mà nó muốn mà không cần sợ sệt điều gì khi nó đàn áp nhân dân. Trong chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công, Giang Trạch Dân không chỉ sử dụng cảnh sát và cảnh sát vũ trang mà còn trực tiếp sử dụng cả quân đội hồi tháng 7 và tháng 8 năm 1999, khi hàng trăm nghìn và thậm chí hàng triệu dân thường tay không từ khắp nơi trong cả nước định đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện cho Pháp Luân Công. Quân đội đã được triển khai ở các vị trí trong thành phố Bắc Kinh. Tất cả các con đường lớn dẫn đến Bắc Kinh đều có quân lính đứng xếp hàng mang theo súng có đạn. Họ hợp tác với cảnh sát để ngăn chặn và bắt giữ các học viên Pháp Luân Công đến thỉnh nguyện. Việc Giang Trạch Dân trực tiếp triển khai quân đội của ĐCSTQ đã mở đường cho chiến dịch đàn áp đẫm máu.

ĐCSTQ kiểm soát các nguồn lực tài chính của nhà nước và điều này đã cung cấp khả năng tài chính cho Giang Trạch Dân đàn áp Pháp Luân Công. Một quan chức cao cấp của Sở Tư pháp Tỉnh Liêu Ninh đã từng nói trong một cuộc họp ở Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia ở tỉnh Liêu Ninh rằng, “Các nguồn lực tài chính được dùng để xử lý Pháp Luân Công đã vượt quá chi phí cho một cuộc chiến tranh”.

Vẫn chưa rõ là ĐCSTQ đã sử dụng bao nhiêu nguồn lực kinh tế quốc gia và kết quả lao động cực nhọc của nhân dân để đàn áp Pháp Luân Công. Tuy nhiên, không khó khăn gì chúng ta cũng có thể thấy rằng nó là một con số khổng lồ. Năm 2001, thông tin từ bên trong Ban An ninh công cộng của ĐCSTQ đã cho thấy rằng chỉ riêng ở Quảng trường Thiên An Môn, chi phí để bắt giữ các học viên Pháp Luân Công là 1,7 đến 2,5 triệu nhân dân tệ mỗi ngày, hay 620 đến 910 triệu nhân dân tệ mỗi năm. Trên toàn quốc, từ thành thị cho đến các vùng nông thôn, từ cảnh sát ở các đồn cảnh sát và các sở công an cho đến nhân viên của tất cả các chi nhánh của Phòng 610, Giang Trạch Dân đã sử dụng ít nhất một vài triệu người để đàn áp Pháp Luân Công. Chỉ riêng chi phí trả lương cũng đã có thể vượt quá 100 tỷ nhân dân tệ mỗi năm. Hơn nữa, Giang Trạch Dân đã tiêu một lượng tiền khổng lồ để mở rộng các trại lao động cưỡng bức để giam giữ các học viên Pháp Luân Công và xây dựng các trung tâm và cơ sở tẩy não. Ví dụ, vào tháng 12/2001, Giang Trạch Dân đã tiêu 4,2 tỷ nhân dân tệ chỉ riêng trong một lần chi để xây dựng các trung tâm và cơ sở tẩy não để “chuyển hóa” các học viên Pháp Luân Công. Giang Trạch Dân cũng sử dụng cách khuyến khích bằng tiền bạc để kích thích và khuyến khích nhiều người hơn tham gia vào chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công. Ở nhiều khu vực, giải thưởng cho việc bắt giữ một học viên Pháp Luân Công là vài nghìn và thậm chí mười nghìn nhân dân tệ. Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia ở tỉnh Liêu Ninh là một trong những nơi tà ác nhất trong chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công. ĐCSTQ đã từng thưởng cho giám đốc trại tên là Tô 50 nghìn nhân dân tệ và phó giám đốc tên là Thiệu 30 nghìn nhân dân tệ.

Giang Trạch Dân, cựu tổng bí thư của ĐCSTQ là người đã phát động cuộc đàn áp Pháp Luân Công và cũng là người bày mưu và chỉ đạo cuộc đàn áp. Ông ta sử dụng các cơ chế của ĐCSTQ để phát động cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Ông ta không thể trốn thoát được khỏi trách nhiệm đối với tội ác lịch sử này. Tuy nhiên, nếu không có ĐCSTQ với những cơ chế bạo lực của nó hình thành qua nhiều phong trào chính trị thì Giang Trạch Dân sẽ không có cách nào để phát động và thực hiện chiến dịch đàn áp tà ác này.

Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đã lợi dụng lẫn nhau. Họ đã chấp nhận rủi ro rằng tất cả mọi người rồi sẽ lên tiếng lên án cuộc đàn áp và những kẻ đàn áp chống lại “Chân Thiện Nhẫn” này vì quyền lợi của một người và một đảng. Sự câu kết của họ là lý do thực sự tại sao một tội ác đáng ghê tởm và ngu xuẩn như vậy lại có thể xảy ra.

******************

Reply With Quote
  #7  
Old 23-03-2008, 12:12 PM
proxy
Học viên
proxy's Avatar
proxy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn

Posts: 941
Default

V. Giang Trạch Dân đã hạ bệ Đảng Cộng sản Trung Quốc từ bên trong

Do lợi ích cá nhân thúc đẩy, Giang Trạch Dân đã sử dụng sự tà ác mà ĐCSTQ vốn có để phát động một cuộc đàn áp khổng lồ nhằm vào những người dân vô tội tin theo “Chân Thiện Nhẫn”. Ông ta đã phát động một phong trào nhằm trừng phạt một lực lượng xã hội có lợi nhất và ít có hại nhất cho đất nước và xã hội. Cuộc đàn áp này không chỉ lôi kéo cả đất nước và nhân dân vào tội ác và thảm họa, mà còn đả đảo ĐCSTQ từ nền móng căn bản nhất của nó.

Giang Trạch Dân đã dùng ĐCSTQ để không ngừng sử dụng tất cả các phương tiện tà ác nhất trên thế giới để đàn áp Pháp Luân Công. Luật pháp, đạo đức và nhân tính, tất cả đều phải chịu những thiệt hại nặng nề. Điều đó đã hủy hoại từ tận gốc tất cả những sự tín nhiệm cần thiết để duy trì quyền lực của một chế độ.

Chế độ của Giang đã sử dụng tất cả những nguồn lực tài chính, vật chất và con người để đàn áp Pháp Luân Công, gây ra một gánh nặng khổng lồ cho đất nước và xã hội và áp lực vô cùng nặng nề lên hệ thống tài chính. ĐCSTQ không có cách nào để duy trì cuộc đàn áp mà chắc chắn là sẽ thất bại này trong một thời gian dài. Nó chỉ có thể dùng tiền tiết kiệm của nhân dân, phát hành công trái, và thu hút đầu tư nước ngoài để tiếp tục duy trì cuộc đàn áp.

Trong cuộc đàn áp, ĐCSTQ và Giang Trạch Dân đã nghĩ ra đủ các loại chiến thuật xảo quyệt, dã man và lừa đảo, sử dụng hết những thủ đoạn lừa lọc dối trá và hành ác mà nó vốn có để đàn áp Pháp Luân Công.

ĐCSTQ và Giang Trạch Dân đã sử dụng tất cả những công cụ tuyên truyền có thể có để bịa đặt vu khống và bôi nhọ Pháp Luân Công, và bào chữa cho cuộc đàn áp và bức hại. Tuy nhiên, không có lời dối trá nào có thể kéo dài mãi mãi. Một khi những lời dối trá cuối cùng bị vạch trần, và khi tất cả những bản chất tà ác bộc lộ ra sau khi cuộc đàn áp thất bại và mọi người đều thấy rõ những điều đó, thì các thủ đoạn tuyên truyền của chúng sẽ không còn có thể lừa người được nữa. ĐCSTQ sẽ hoàn toàn đánh mất lòng tin và sự tín nhiệm của nhân dân.

Vào lúc bắt đầu của cuộc đàn áp Pháp Luân Công năm 1999, Giang Trạch Dân định giải quyết vấn đề Pháp Luân Công trong vòng “ba tháng”. Tuy nhiên, ĐCSTQ đã đánh giá quá thấp sức mạnh của Pháp Luân Công, sức mạnh của đạo đức truyền thống và lòng tin.

Từ thời cổ tới nay, tà không bao giờ có thể tiêu diệt chính. Nó không thể hủy diệt lòng tốt của con người. Năm năm đã trôi qua. Pháp Luân Công vẫn là Pháp Luân Công. Hơn nữa, Pháp Luân Công đã phổ biến rộng rãi trên toàn thế giới. Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đã phải chịu một sự thất bại thảm hại trong cuộc chiến đấu giữa chính và tà này. Và bản chất tà ác, dã man và xảo quyệt của chúng đã bị vạch trần toàn bộ. Giang Trạch Dân khét tiếng giờ đây đã bị ngập trong rắc rối ở cả trong và ngoài nước và đang phải đối mặt với nhiều vụ kiện và yêu cầu đưa hắn ra trước công lý.

Đầu tiên ĐCSTQ định lợi dụng cuộc đàn áp để củng cố chế độ độc tài của nó. Tuy nhiên, kết quả là nó không thể “nạp đầy” mà lại tiêu hết cả năng lượng của mình. Giờ đây, ĐCSTQ đã đi quá xa để có thể quay trở lại. Nó bây giờ chỉ giống như là một cái cây héo tàn. Tự nó sẽ phải đổ gục trong một cơn gió. Mọi hy vọng viển vông hòng cứu vớt ĐCSTQ đều là đi ngược lại xu thế của lịch sử. Nó sẽ không chỉ vô ích mà còn hủy diệt cả tương lai của những ai muốn cứu nó.

******************

Kết luận

Cựu tổng bí thư ĐCSTQ Giang Trạch Dân là người đã phát động, bày mưu, và chỉ đạo cuộc đàn áp tà ác. Giang Trạch Dân đã sử dụng hết quyền lực, vị trí, các biện pháp kỷ luật và các cơ chế của các phong trào chính trị của ĐCSTQ để khởi động cuộc đàn áp Pháp Luân Công này. Ông ta phải chịu trách nhiệm cho tội ác lịch sử này. Mặt khác, nếu không có ĐCSTQ thì Giang Trạch Dân sẽ không thể phát động và thực hiện cuộc đàn áp tà ác này. Từ ngày mà nó được thành lập, ĐCSTQ đã chống lại chính và thiện. Lấy đàn áp làm công cụ và bức hại làm chuyên môn, ĐCSTQ đã duy trì quyền lực dựa vào việc kiểm soát chặt chẽ tư tưởng của nhân dân và bắt họ phải theo một một đảng độc tài chuyên chính duy nhất. Với bản chất của nó, ĐCSTQ sợ “Chân Thiện Nhẫn” và coi Pháp Luân Công là kẻ thù. Do đó, chắc chắn là nó sẽ đàn áp và bức hại Pháp Luân Công. Trong khi tấn công “Chân Thiện Nhẫn”, Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đã tạo cơ hội cho sự giả dối, tà ác, bạo lực, đầu độc, tàn bạo và tham nhũng hủ bại phát triển tràn lan. Những thứ kéo theo là sự xuống dốc tràn lan của chuẩn mực đạo đức ở Trung Quốc ảnh hưởng đến tất cả mọi người.

Sự câu kết giữa ĐCSTQ và Giang Trạch Dân đã trói số phận của cả hai với nhau. Pháp Luân Công hiện đang kiện Giang Trạch Dân. Ngày mà Giang bị đưa ra trước công lý cũng là ngày mà số phận của ĐCSTQ sẽ hiển lộ rõ ràng.

Đạo Trời sẽ không dung tha cho những kẻ thực hiện cuộc đàn áp vô nhân đạo chống lại những người rất tốt tin theo “Chân Thiện Nhẫn”. Những hành động tà ác của Giang Trạch Dân và ĐCSTQ cũng sẽ trở thành một bài học sâu sắc và bất hủ cho loài người.



Chú thích:

[1] Thông tin chi tiết về trường hợp này có thể được tìm thấy tại các địa chỉ sau: http://www.clearwisdom.net/emh/artic...23/50560p.html, http://www.clearwisdom.net/emh/artic.../7/48981p.html

[2] Thông tin chi tiết về trường hợp này có thể được tìm thấy tại địa chỉ sau: http://www.clearwisdom.net/emh/artic.../25/52796.html.

[3] Thông tin liên quan cũng có tại địa chỉ: http://search.minghui.org/mh/article...7/9/79007.html (tiếng Hán)

[4] Lý Tiên Niệm (1902 – 1992), cựu chủ tịch Trung Quốc (1983-1988) và chủ tịch Hội nghị Cố vấn Chính trị Nhân dân Trung Quốc (1988-1992). Ông ta là bố vợ của Giang Trạch Dân. Trần Vân (1905-1995), một trong những người lãnh đạo có ảnh hưởng nhất của Cộng sản Trung Quốc. Trần Vân là Ủy viên thường trực Bộ Chính trị trong hàng thập kỷ và là chủ tịch của Ban Cố vấn Trung ương từ năm 1987 cho đến năm 1992.

[5] Khí công là một tên gọi chung để chỉ việc tu luyện năng lượng. Có rất nhiều môn khí công, phần lớn bắt nguồn từ các tín ngưỡng tinh thần truyền thống. Pháp Luân Công là một môn khí công.

[6] Năm 1992, Đặng Tiểu Bình bước ra khỏi thời kỳ bán nghỉ hưu, và đi thăm Thẩm Quyến ở miền nam Trung Quốc gần Hồng Công và có các bài phát biểu để xúc tiến nền kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa ở Trung Quốc. Chuyến đi thăm của Đặng được coi là đã khởi động lại chính sách cải cách kinh tế của Trung Quốc sau khi tạm lắng xuống sau cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn năm 1989.

[7] Được phát hiện năm 1973, Tàn tích Văn hóa Hà Mỗ Độ, 7 nghìn năm tuổi, là một tàn tích quan trọng của một ngôi làng ở thời kỳ đồ đá mới ở Trung Quốc.

[8] Cựu chủ tịch quốc hội Trung Quốc.

[9] Đặng đã từng nói, “Mèo trắng hay mèo đen đều tốt nếu nó bắt được chuột”, ý nói rằng mục tiêu của cải cách kinh tế là đem lại sự thịnh vượng cho nhân dân bất kể với hình thức xã hội chủ nghĩa hay tư bản chủ nghĩa.

[10] Một nữ trí thức bị ĐCSTQ tra tấn đến chết trong Đại Cách mạng Văn hóa vì đã dám nói lên sự thực.

[11] Cơ quan nhà nước của Trung Quốc phụ trách việc khởi tố và giám sát luật pháp. Các chức năng của nó bao gồm quyết định bắt giam và khởi tố các vụ án hình sự nghiêm trọng, thực hiện việc điều tra, khởi đầu và hỗ trợ quá trình công tố, diễn giải luật pháp trong những trường hợp cụ thể, giám sát các quyết định của tòa án, theo dõi các thủ tục pháp lý, và giám sát các hoạt động của hệ thống nhà tù, trại giam và trại lao động cưỡng bức.

Copyright © 2004 DAJIYUAN.COM, thời báo Đại Kỷ Nguyên

Reply With Quote
  #8  
Old 23-03-2008, 12:16 PM
proxy
Học viên
proxy's Avatar
proxy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn

Posts: 941
Default

Giang Trạch Dân và cuốn sách “Bẻ gãy trục chính của tà ác”

Giang Trạch Dân là một thách thức đặc biệt với luật pháp quốc tế, bởi vì tội ác của y được giấu nhẹm sau tấm màn ‘chính phủ Trung Quốc’ cùng bộ máy phong toả thông tin đồ sộ.

Bài của Levi Browde

NEW YORK — Mấy tuần rồi quả là khó khăn cho những tên độc tài hết thời, và chắc chắn Giang Trạch Dân, một cựu lãnh đạo Trung Quốc, cũng đang bị đặc biệt để mắt đến.

Ngày 4-12-2003, các phương tiện truyền thông Châu Âu báo cáo rằng Toà án Nurmberg District tại Đức đã phát lệnh bắt Jorge Videla, cựu tổng thống Argentine, về tội tra tấn và giết hại hàng nghìn người trong thời ông ta nắm quyền hồi cuối những năm 70 đầu những năm 80. Tuần trước, ông Wesley Clark, một cựu chỉ huy trong quân đội NATO, đã chứng nhận rằng Slobodan Milosevic, một cựu lãnh đạo Yugoslavian, đã biết trước về cuộc thảm sát Srebrenica, cuộc thảm sát dẫn đến hơn 7000 người chết. Đây là một bằng chứng mạnh mẽ góp thêm vào vụ kiện Slobodan Milosevic về tội diệt chủng. Vào cuối tuần rồi, cựu độc tài Iraq là Saddam Hussein bị tóm gọn trong một cái lỗ hang, râu tóc rũ rượi sau nhiều tháng mệt mỏi vì bị truy bắt.

Cùng thời gian ấy, một cuốn sách mới xuất bản gần đây của ông Mark Palmer, cựu đại sứ Hoa Kỳ và là viên chức Văn phòng Chính phủ Hoa Kỳ trong 26 năm, viết về đề tài làm thế nào để đến năm 2025 sẽ quét sạch những tên độc tài còn sót lại trên thế giới, đã được đông đảo ký giả tại Bắc Mỹ bình luận sôi nổi trên báo chí.

Tờ Wall Street Journal ngày 16-12-2003 có đoạn viết về cuốn sách của ông Palmer: “Một trong những cuốn hay nhất nhưng chưa được chú ý đúng mức, nhắm thẳng vào vấn đề hóc búa sau sự kiện 11-9”.

Cuốn sách “Bẻ gãy trục chính của tà ác” (Breaking the Real Axis of Evil) là một trong những cẩm nang về chính sách đối ngoại, với mục đích loại trừ những tên độc tài còn sót lại trên thế giới, những kẻ mà ông Palmer gọi là “45 kẻ ít bị truy nã nhất thế giới” hoặc “45 kẻ vô dụng nhất thế giới”.

Thế giới hôm nay, đối với những tên độc tài, đã là một nơi hoàn toàn khác hẳn so với gần 60 năm trước, khi Liên Hiệp Quốc mới bắt đầu thông qua những hiệp ước nhắm vào tội ác này, loại tội ác vẫn đang ngấm ngầm tồn tại. “Hiệp định về tội diệt chủng” thông qua năm 1948, “hiệp định về tội tra tấn” thông qua năm 1984 là một vài dẫn chứng cụ thể.

Từ đó đến nay, các hiệp ước cùng đạo luật liên đới đã phát huy tác dụng tích cực, và đã thành công trong một số trường hợp đưa kẻ phạm tội nhân quyền một cách có hệ thống kia ra công lý. Trên thực tế các điều luật quốc tế càng ngày càng mở rộng phạm vi quyền lực, và gần đây, đã vươn đến tận miền đất mà kẻ độc tài từng nắm quyền cai trị tuyệt đối. Agusto Pinochet ở Chile, và Charles Taylor ở Liberia là những ví dụ điển hình.

Một thách thức đặc biệt với luật pháp quốc tế

Tuy nhiên, khi làn sóng chống độc tài đang lên cao như vậy, thì các điều luật và hiệp định do cộng đồng quốc tế đưa ra để bảo vệ nhân quyền có lẽ vẫn đang phải đối mặt trước một thách thực rất đặc thù, đó là Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo Trung Quốc.

Từ tháng 7-1999, Giang Trạch Dân đã phát động chiến dịch nhằm huỷ diệt Pháp Luân Công, một chiến dịch được mô tả là “sặc mùi Cách mạng Văn hoá”, theo ông Willy Lam, nhà phân tích cao cấp về Trung Quốc của CNN. Những ai từng biết đến lịch sử cận đại Trung Quốc, có thể thấy nó gợi lại một quá khứ kinh hoàng: bắt người vô cớ, đánh đập dã man, cùng hàng nghìn người bị chết oan khuất trong khổ nạn.

Theo Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp, đã có báo cáo chi tiết về 842 người chết được kiểm chứng. Con số tử vong thực tế có thể đến hàng nghìn người. Hàng trăm nghìn người đang bị giam cầm, với trên 100 nghìn người đang bị giam giữ trong các trại lao động cải tạo, một hình thức bắt người trái phép mà nói chung không cần thông qua xét xử toà án theo luật pháp.

Trong những tên “côn đồ” liệt kê ở danh sách của Amnesty International (Đại xá quốc tế), tội ác của Giang Trạch Dân đã đưa ông ta xếp cùng Hussein, Milosevic, Pinochet và những kẻ độc tài khác. Đã có hàng chồng chứng cớ về tội ác của Giang Trạch Dân, nhưng tại sao ông ta vẫn là một thách thức cho luật pháp quốc tế, vốn đã rất rõ ràng dứt khoát trong vấn đề này? Câu trả lời có ba điểm.

Quyết dịnh cá nhân khác với chính sách quốc gia

Thứ nhất, Giang Trạch Dân đã giấu mặt rất kỹ bằng cách xoá nhoà ranh giới giữa chủ kiến cá nhân và chính sách quốc gia. Đến tận hôm nay, nhiều người vẫn lầm tưởng “vấn đề Pháp Luân Công” là vấn đề tranh chấp giữa Pháp Luân Công và chính quyền Trung Quốc. Điều đó không hề ngẫu nhiên chút nào, vì đó là kết quả của một quá trình dàn dựng công phu của Giang Trạch Dân với mục đích lợi dụng công cụ chính quyền làm phương tiện cá nhân.

Giang Trạch Dân không chỉ tự mình dựng nên chính sách “trừ bỏ” Pháp Luân Công, mà trên thực tế khi ban hành quyết định mở chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công, ông ta đã đi ngược lại quyết định của ông thủ tướng và toàn bộ Uỷ ban Thường trực Bộ chính trị, những người vốn vẫn ủng hộ Pháp Luân Công. Như vậy, vừa nắm quyền cao nhất cả trong nhà nước và quân đội, Giang Trạch Dân đã viện đến công cụ quốc gia để tiến hành đàn áp, đồng thời gây ra một hình ảnh giả tạo rằng chính nhà nước đã khai mở cuộc đàn áp này.

Ông Palmer đã trả lời báo chí trong cuộc phỏng vấn về cuốn sách mới của ông: “Cá nhân Giang Trạch Dân đã ra quyết định đó … ông ta đã đi ngược lại rất nhiều người trong Bộ chính trị vốn không hề ủng hộ đàn áp Pháp Luân Công; một số họ cũng học Pháp Luân Công hoặc có thân nhân tập Pháp Luân Công. Vì vậy chúng ta cần làm rõ rằng chính ông ta phải chịu trách nhiệm.”

Phải chăng là một dạng thức diệt chủng kiểu mới?

Thứ hai, những tội ác quy mô lớn hình thành nên cuộc đàn áp Pháp Luân Công rất đa dạng, rất khó xếp vào một thể loại đơn nhất nào đó và cũng khó kiểm chứng được hết về thực trạng trong nước của nguồn thông tin. Đúng là đã có hồ sơ về hơn ba trăm nghìn trường hợp bắt bớ vô cớ, tra tấn, giết hại hoặc hình thức vi phạm nhân quyền khác đối với các học viên Pháp Luân Công; nhưng bản chất một cách hệ thống hoá rằng những gì đang xảy đến với các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc là mang tính ‘diệt chủng’ chứ không giống như áp chế tôn giáo; điều này vẫn còn là một bức tranh chưa rõ ràng trong con mắt cộng đồng quốc tế.

Trong những năm thống trị của triều đại cộng sản ở Trung Quốc, các phương pháp thô bạo và đàn áp đã được phát triển và tinh luyện. Những phương pháp ấy đã được dùng để nhắm riêng vào một thành phần nhất định trong xã hội để tiêu trừ thành phần ấy bằng cách “chuyển hoá” tư tưởng từng cá nhân sao cho phù hợp với lý tưởng cộng sản; nó viện đến bất kể thủ đoạn nào. Trong quá trình “chuyển hoá” ấy, hàng nghìn người phải bỏ mạng trong khi chịu những phương pháp thô bạo đó; nhưng xét cho cùng, thì mục đích tối hậu của cuộc đàn áp không phải là “giết” những người bị đặt trong tầm ngắm — theo cách hiểu truyền thống về tội diệt chủng — mà là “tước bỏ đức tin” của họ. Chính sự tước bỏ đức tin này đang phá hoại những gì thực sự làm nên nhân loại.

Hãy thử nhìn lại thời Chiến tranh thế giới lần thứ II, ví như thay vì giết bỏ 6 triệu người Do Thái như đã xảy ra, chế độ phát xít của Hitler tìm cách tước bỏ đức tin của người Do Thái bằng cách tống họ vào các trung tâm tẩy não, mà ở đó họ sẽ phải chịu cực hình tra tấn và trở thành nạn nhân của những kỹ nghệ tẩy não với mục tiêu bắt họ từ bỏ đạo Do Thái, công khai phỉ báng Moses, tự đốt bỏ kinh Torah và đồng ý theo các quan chức phát xít để “chuyển hoá” những người Do Thái khác; nếu họ không chịu và vẫn kiên định vào đức tin của mình, họ sẽ có thể phải đối mặt với cái chết.

Như vậy, hỏi đó cũng là tội “diệt chủng”, hay là một dạng thức tội ác khác mà chúng ta chưa biết tên? Dù có gọi là gì đi nữa, thì chính tội ác ấy đã được triển khai nhắm vào Pháp Luân Công kể từ năm 1999. Đó là một tội ác tày trời vi phạm nhân quyền.

Oang tạc bằng thông tin

Lý do thứ ba khiến Giang Trạch Dân trở thành một thách thức với luật pháp quốc tế có lẽ là trong suốt chiến dịch dàn áp Pháp Luân Công, Giang Trạch Dân đã triển khai rầm rộ kỹ xảo “bút và kiếm liên hợp” theo quan điểm “nghe mãi cũng phải tin”. Trong cuộc họp APEC năm 1999 tại New Zealand, Giang Trạch Dân đã gặp Bill Clinton. Theo tờ Associated Press, Giang Trạch Dân đã tận tay trao cho Bill Clinton cuốn sách gièm pha Pháp Luân Công do bộ máy tuyên truyền Trung Quốc biên soạn, và ngỏ lời mời ông tổng thống Hoa Kỳ về cùng phe với mình. Đồng thời hàng loạt những tài liệu tương tự được gửi đến các chính phủ và cơ quan truyền thông trên thế giới, với mục đích thêu dệt hình ảnh giả về Pháp Luân Công như một mối “đe doạ nguy hiểm” của xã hội. Tổ chức nhân quyền quốc tế như Amnesty International và Human Rights Watch đã khẳng định những thông tin đó là “vô căn cứ”, là “hư giả”, là nằm trong một “chiến dịch tuyên truyền quy mô lớn”.

Dẫu là thông tin giả, nhưng nếu tuyên truyền nhiều, thì cũng có người tin. Hiện nay các thông tin chống phá Pháp Luân Công của Giang Trạch Dân đã lan tràn khắp thế giới. Đối với những người ngoài cuộc, thông tin thật giả lẫn lộn. Những vu khống giả dối của Giang Trạch Dân thậm chí đã đi cả vào một số báo cáo và nghiên cứu ở một số nước phương Tây.

Thực ra, hầu hết những ai hiểu biết kỹ về Trung Quốc đều thấy hiển nhiên rằng chế độ cộng sản đang vu khống Pháp Luân Công, nhưng vì chiến dịch thông tin của Giang Trạch Dân quá đồ sộ, nên những điều vu khống ấy vẫn có tác dụng đánh lạc hướng nhiều người.
Đừng lặp lại sai lầm

Giang Trạch Dân nổi lên như một trường hợp thử thách với luật pháp quốc tế bởi vì ông ta giấu kín bản thân mình trong vỏ bọc chính phủ Trung Quốc, quy mô tội ác của y cũng khó xét thấu đáo và vạch trần được hết, và bởi vì chiến dịch thông tin toàn cầu để đánh lạc hướng đã làm nhiều người hiểu sai và không thấy được rằng đây chính là vi phạm nhân quyền nghiêm trọng.

Giang Trạch Dân, có thể nói, là một tay phù thuỷ, và thế giới vẫn còn nhiều người đang bị thôi miên. Nhưng đây không phải là một màn biểu diễn ảo thuật cho vui mắt. Đây là cực hình tra tấn. Đây là tội ác diệt chủng chống lại niềm tin vào hoà bình truyền thống. Đây là những gì mà chúng ta đều mong muốn sẽ không bao giờ xảy đến cho nhân loại một lần nào nữa. ■

# # #

Ghi chú: Pháp Luân Công, cũng gọi là Pháp Luân Đại Pháp, là một môn tu tập toạ thiền và một số động tác dựa trên nguyên lý “Chân Thiện Nhẫn” của vũ trụ. Hiện nay đã có mặt trên 50 quốc gia. Pháp Luân Công có nguồn cội sâu xa gắn với lịch sử truyền thống của đân tộc Trung Hoa. Năm 1999 chính quyền Trung Quốc đã ước tính số học viên Pháp Luân Công khoảng 100 triệu người. Tháng 9-1999 Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo Trung Quốc, đã quyết định đưa Pháp Luân Công ra khỏi vòng pháp luật. Từ đó đến nay, bè đảng của Giang Trạch Dân một mặt vừa triển khai các chiến dịch tuyên truyền gây thù hận đối với Pháp Luân Công, một mặt vừa bắt bớ, giam cầm, tra tấn, và thậm chí giết hại các học viên Pháp Luân Công. Trung tâm thông tin Pháp Luân Công đã thống kê được trên 842 trường hợp tử vong kể từ khi bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công. Vào tháng 10-2001, một số quan chức chính phủ Trung Quốc đã tiết lộ rằng con số bị đánh đập đến chết là hơn 1600 người. Các chuyên gia cho rằng con số thực sự vào thời điểm hiện nay đã cao hơn như thế rất nhiều. Hàng trăm nghìn người bị bắt giữ, hơn 100 nghìn người đã bị đày vào các trại cưỡng bức lao động, thông thường không hề qua xử án theo luật pháp.

19-12-2003


# # #

Bản tiếng Anh: http://www.faluninfo.net/displayAnArticle.asp?ID=8185.

Dịch và đăng ngày 25-12-2003; bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.

Reply With Quote

Reply



Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Forum Jump


All times are GMT +7. The time now is 06:26 PM.

Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2012, Jelsoft Enterprises Ltd.